Chương 10

Lạc Bạch: “Ừ. Ma Hùng là ma vật cấp mấy?”

Hệ thống: [Cấp 6.]

Lạc Bạch thong dong gắp một đũa rau dại, thổi nguội rồi cho vào miệng nhai.

“Ta cảm thấy ta đánh thắng được.”

Hệ thống: [Nhưng ký chủ, ngươi mới cấp 2!!! Ký chủ, ngươi đừng làm chuyện dại dột, thật đấy, hãy nghe lời khuyên của Tiểu Thống, Tiểu Thống sẽ không hại ngươi đâu.]

Lạc Bạch lại gắp một đũa xương nhím, hút một ngụm tủy xương.

“Ta có thể đánh hội đồng.”

Nói xong, Lạc Bạch triệu tập Cốt Thủ từ số 2 đến số 5.

Cốt Thủ số 4 và số 5 lộc cộc bước đến, trong khi Cốt Thủ số 2 và số 3 đang chờ dưới đất lập tức lao lên.

Bốn cánh tay xương cung kính xếp hàng trước mặt Lạc Bạch, sau đó lần lượt cúi chào cậu.

Mẹ ơi, gặp ma rồi!

Xương cốt thành tinh rồi!!!

Hệ thống bị lũ Cốt Thủ dọa sợ đến run lẩy bẩy.

Hệ thống: [Ký chủ, ngươi, ngươi, ngươi, chức nghiệp của ngươi là cái, cái, cái gì vậy?]

Lạc Bạch mỉm cười: “Thánh Pháp Sư Vong Linh.”

Pháp, pháp, pháp, pháp sư vong linh…

QAQ

Khối sáng của hệ thống đột nhiên mất đi ánh sáng, biến thành một u linh ảm đạm bay lượn.

Hệ thống: [Thật, thật, thật là một chức nghiệp tốt… Chắc chắn là do máu của ký, ký, ký chủ thấm xuống đất, kích hoạt chứng minh chuyển chức.]

Hệ thống: [Loạn, loạn, bãi tha ma xuất hiện chứng minh chức nghiệp vong linh pháp sư, điều này rất hợp lý.]

Dù bị dọa đến hồn vía gần như bay mất, hệ thống vẫn chuyên nghiệp phân tích tình huống của Lạc Bạch, tự biện minh.

Đúng là một hệ thống làm việc trời chọn.

Lạc Bạch trình bày: “Từ đây đến hang động mất khoảng 3, 4 tiếng. Trên đường vừa hay cho Cốt Thủ luyện cấp, luyện đến cấp 4 rồi đi đánh hội đồng Ma Hùng, ta thấy không thành vấn đề.”

Hơn nữa, Lạc Bạch hiện đang trong 24 giờ khóa máu, trong khoảng thời gian này cậu căn bản không thể chết.

Hệ thống yếu ớt lên tiếng: [Được, được thôi… Ký chủ, Thống nghe theo ký chủ.]

Lạc Bạch: “Ngươi sợ bộ xương khô à?”

Hệ thống chẳng chút cốt khí gật đầu: [Sợ cả trăm triệu điểm luôn.]

Lạc Bạch cười cười: “Xin lỗi nhé! Chức nghiệp của ta không đổi được, đành phải ủy khuất ngươi thôi.”

Hệ thống hít sâu, tự cổ vũ chính mình: [Không sao! Tiểu Thống có thể vượt qua được.]

Lạc Bạch: “Dù sao thì, cảm ơn ngươi đã tìm được nơi hạ trại thích hợp cho ta, ngươi là một hệ thống tốt.”

Hệ thống ngượng ngùng xoắn xuýt: [Ôi chà ~ sao mà ngại quá đi ~ Ký chủ nếu thật muốn cảm ơn ta, có thể đặt cho ta một cái tên không? Có tên thì Thống sẽ khác với những Thống khác.]

Lạc Bạch đồng ý: “Được thôi ~ Ta họ Lạc, ngươi cũng họ Lạc đi! Gọi ngươi là Lạc Tiểu Sơ, thế nào?”

Hệ thống vui sướиɠ đến mức xoay vòng tại chỗ: [Ta có tên rồi ~ Ta là Lạc Tiểu Sơ, cảm ơn ký chủ.]

Lạc Bạch: “Ngươi không cần gọi ta là ký chủ, nghe xa lạ lắm, gọi tên ta hoặc A Bạch đều được.”

Tiểu Sơ: [Được, A Bạch.]

Mối quan hệ giữa một người và một hệ thống tiến thêm một bước.

Lạc Bạch từng chút một uống hết bát canh nhím rau dại, giá trị khỏe mạnh tăng lên 85.

Nồi canh nhím rau dại còn hơn nửa, bỏ vào ba lô để mai ăn cũng được. Nhưng Lạc Bạch nghĩ tới việc dọc đường phái Cốt Thủ đi đánh quái và thu thập, chắc chắn sẽ kiếm được một đống vật tư. Nồi canh nhím rau dại này giữ lại không bằng đổi lấy thứ gì khác.

Ví dụ… cậu có lẽ cần một đôi giày, vì hiện tại cậu đang đi chân trần, chắc chắn không phù hợp để lên đường.

Lạc Bạch đang chuẩn bị mở giao diện giao dịch thì bên cạnh cậu vang lên một loạt âm thanh sột sột soạt soạt.

Ngay sau đó, Cốt Thủ số 1 hình cầu từ dưới đất vụt lao lên!

Cốt Thủ hình cầu nhanh nhẹn lăn đến trước mặt Lạc Bạch rồi phanh lại, sau đó như muốn lấy lòng, nó mở bàn tay ra.

Trong bàn tay xương trắng xinh đẹp, nằm vài chiếc lá cây và những quả vàng óng ánh.

Cốt Thủ vậy mà mang được hai thứ này về?

Lạc Bạch nhận ra đồ vật mà Cốt Thủ mang về, cả hai đều là sản vật của Bích Đằng.

Lá cây có thể hồi phục giá trị sinh mệnh, quả có thể hồi phục giá trị ma lực, và chúng là những thực vật duy nhất trong thế giới trò chơi có thể dùng để chế tác thuốc hồi phục.

Bích Đằng mọc trên vách núi đá, là món ăn vặt mà một loại ma vật chim rất thích, nên việc thu hoạch không hề dễ dàng.

Điều này dẫn đến việc dù thời gian trong game có trôi qua một năm, hai năm hay thậm chí năm năm, giá của thuốc trị liệu vẫn luôn cao ngất ngưởng.

Tiểu Sơ hưng phấn nhảy nhót trong giao diện hệ thống: [Thứ tốt, ký chủ! Tuyệt đối là thứ tốt! Ngươi có thể thử bỏ thứ này vào canh, hiệu quả chắc chắn đỉnh của chóp!]

Quy định trong chương trình hệ thống nêu rõ, hệ thống không được trực tiếp nói rõ hiệu quả của vật phẩm cho ký chủ, nhưng có thể bóng gió ám chỉ.

Tiểu Sơ hiện tại đang ám chỉ.

[Dùng lá cây trước đi! Mau thử xem.]

“Được.”

Lạc Bạch cho một lá Bích Đằng vào nồi canh, nấu cùng. Chẳng mấy chốc, nồi canh tỏa ra một mùi thơm thảo dược.

Tiểu Sơ: [Giờ thu vào ba lô, thu vào ba lô đi!]

Lạc Bạch thu nồi canh nhím có thêm lá Bích Đằng vào ba lô. Ngay lập tức, trong ba lô của cậu xuất hiện một đạo cụ mới.

Tên vật phẩm: [Thuốc Trị Liệu · Canh Nhím Rau Dại]