Với cậu mà nói, chuyện này chỉ là một đoạn ký ức nhỏ nhoi, rất nhanh đã chìm vào quên lãng.
Sau tiết thể dục, Chiêm Ngư quay về lớp, trên đường còn mua hai chai nước.
Lúc vào lớp thì vừa đúng tiếng chuông vào học, cậu đi về chỗ, còn người về sớm hơn cậu, Phó Vân Thanh đang cúi đầu làm bài.
“Khụ khụ.” Chiêm Ngư khẽ ho hai tiếng, nói nhỏ: “Học sinh ngoan à, sách trong ngăn bàn của cậu hình như rơi ra ngoài rồi đấy.”
Động tác viết của Phó Vân Thanh không hề dừng lại.
Chiêm Ngư khoanh tay: “Thật sự rơi ra ngoài rồi, hình như là sách giải tích.”
Ngòi bút trong tay Phó Vân Thanh hơi khựng lại, hắn nghiêng đầu nhìn Chiêm Ngư, lạnh lùng nhìn: “Sách giải tích của tôi là quyển nằm dưới cùng bên trái.”
Thế nên không có chuyện rơi ra cả.
Chiêm Ngư: “…”
Ngay cả vị trí sách cũng nhớ rõ như vậy, não của thiên tài đều dùng để ghi nhớ những thứ này à?
“Ồ, vậy chắc tôi nhìn nhầm rồi, có khi là sách hướng dẫn mô hình toán học.” Dù sao cậu cũng chỉ nhớ được tên hai quyển này, nhớ được vậy là đã vượt giới hạn bản thân rồi.
Phó Vân Thanh nhìn cậu một lúc, đặt bút xuống, cúi đầu đưa tay vào ngăn bàn.
Cảm giác quen thuộc. Hắn lấy ra, thấy giữa hai ngón tay mình là một viên kẹo mυ"ŧ, sắc mặt hơi thay đổi.
Không chỉ một cây, mà là rất nhiều, rất rất nhiều cây.
Mang theo lời xin lỗi mơ hồ của cậu thiếu niên, giống hệt như hồi nhỏ, mỗi lần phạm lỗi đều dùng cách này để dỗ dành hắn, cứ như đang làm nũng vậy.
Ngực như bị lõm xuống một mảng, vừa chua xót vừa mềm mại, cùng một chiêu thức nhưng chỉ cần là người này dùng, cho dù bao nhiêu lần cũng vẫn hiệu nghiệm.
Khóe môi Phó Vân Thanh mím lại thành một đường thẳng, lặng lẽ nhét đống kẹo mυ"ŧ vào túi áo.
Chiêm Ngư lập tức nở nụ cười, đôi mắt cong lên, biết ngay Phó Vân Thanh như vậy tức là đã chịu làm hòa rồi.
Quả nhiên, Phó Vân Thanh sau khi lớn lên lại càng dễ dỗ, lớn lên thật là một điều tuyệt vời.
Cuộc chiến tranh lạnh vô hình cứ thế mà kết thúc.
Cuối cùng Chiêm Ngư cũng có thể an tâm ngủ ngon lại.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, đã tan học, trong lớp chỉ còn chưa tới một nửa học sinh.
Chiêm Ngư vươn vai một cái, lôi điện thoại ra chuẩn bị chơi một ván game để lấy lại tinh thần, thì bỗng nghe thấy có người nhắc đến tên mình.
Ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt chạm phải ánh mắt của một nam sinh đứng ở cửa lớp.
Đôi mắt của Úc Ương sáng lên, lập tức vẫy tay chào cậu.
Chiêm Ngư thu ánh mắt về, giả vờ như không thấy gì.
Nhưng rõ ràng đối phương không phải người dễ từ bỏ. Thấy không có giáo viên nào trong lớp, cậu nhóc lập tức bước vào thẳng.
Trong lớp vốn không còn mấy người, mà bộ đồ rằn ri trên người cậu nhóc lại vô cùng bắt mắt, khiến mọi ánh nhìn đều dõi theo từng bước chân của cậu nhóc.
Úc Ương hào hứng bước tới trước bàn Chiêm Ngư: “Đàn anh, lại gặp anh rồi!”
Chiêm Ngư: “…”
Cậu thật sự không hề muốn gặp lại chút nào.
“Đàn anh, em nhịn lâu lắm rồi nhưng vẫn không kìm được, em quyết định đưa bức thư tỏ tình này cho anh, mong anh hãy nhận lấy!” Cậu nhóc nhanh chóng đặt bức thư lên bàn, mặt đỏ ửng lên.
Một nam sinh cao lớn, đứng nghiêm trang như thể đang dâng lễ vật, trịnh trọng cúi người trước Chiêm Ngư.
Phong bì thư màu hồng, được vẽ tay một trái tim đỏ thắm, mặt ngoài còn ghi: "Gửi đàn anh Chiêm thân yêu."
Chỉ sợ người khác không hiểu rõ ý nghĩa của bức thư.
Chiêm Ngư: “?”
“Cậu vừa nói thư gì cơ?” Chiêm Ngư nghi ngờ mình nghe nhầm.
Là do cậu có vấn đề, hay thế giới này đang có vấn đề đây?
“Thư tình ạ.” Úc Ương ngượng ngùng gãi gãi sống mũi: “Bên trong viết về sự ngưỡng mộ và tình cảm chân thành của em đối với đàn anh, xin anh hãy nhận lấy.”
Chiêm Ngư hoàn toàn mất hết biểu cảm trên gương mặt. Cậu đặt tay lên phong bì, đẩy ra ngoài, có hơi ghét bỏ: “Cậu cầm về đi…”
Còn chưa nói hết, phong bì màu hồng trong tay đã bị người khác chặn lấy.
Những ngón tay trắng lạnh cầm lấy một góc của phong bì, trông giống như lưỡi hái tử thần đang thu hoạch sinh mệnh.
Phó Vân Thanh không biểu lộ cảm xúc gì trên mặt, ánh mắt lướt qua hai người, khóe môi lạnh lùng nhếch lên: “Vi phạm nội quy nhà trường, tịch thu.”
Một lát sau, hắn quay sang nhìn Chiêm Ngư: “Bạn học Chiêm có ý kiến gì không?”
Luồng khí lạnh lẽo vây quanh hai người, lặng lẽ cho thấy tâm trạng chủ nhân đang rất không ổn.
Chiêm Ngư: “…”
Đã gọi mình là bạn học Chiêm rồi, cậu dám có ý kiến chắc?