Chương 8

Yến Tri Hành ngừng lại một lát, rồi nói:

“Vậy... em cứ ra khách sạn ở vài hôm đi. Anh đang bận bàn dự án với Tạ thị, qua vài ngày sẽ đến gặp em.”

Cuộc gọi bị ngắt. Ngón tay Minh Di cứng đờ, chậm chạp bấm gọi số tiếp theo trong danh bạ - “Mẹ”.

Thẩm Lị Dung bắt máy, giọng có phần vội vàng:

“Minh Di? Giờ này gọi mẹ có chuyện gì sao?”

Nhìn màn hình điện thoại nứt vỡ, Minh Di ôm lấy chút hy vọng cuối cùng, khẽ hỏi:

“Mẹ... mẹ có thể tới Tạ gia đón con được không?”

Giọng của Thẩm Lị Dung vẫn đầy vội vã:

“Mẹ đang ở bệnh viện kế bên thăm An An. Nếu con muốn về nhà thì gọi tài xế đến đón, mẹ bận lắm, không nói nữa.”

Ánh sáng hy vọng cuối cùng trong mắt Minh Di hoàn toàn tắt lịm.

Từng giọt nước mắt lớn rơi xuống màn hình hiển thị dòng chữ “Cuộc gọi kết thúc”. Tới khoảnh khắc ấy, Minh Di mới thực sự hiểu, cậu đã bị tất cả mọi người vứt bỏ rồi.

Bên ngoài tủ, tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần. Qua lớp cửa, giọng ác ma đột nhiên vang lên, mang theo tiếng cười như mỉa mai:

“Tìm thấy cậu rồi.”

Cánh cửa tủ đột ngột bị mở tung. Một bàn tay to thô bạo vươn vào, lôi Minh Di ra khỏi chỗ trốn như lôi một con búp bê vô tri.

“Gọi điện cầu cứu hả?” Tạ Vân Hiết bật cười lạnh, giày da hung hăng giẫm lên chiếc điện thoại đã nứt vỡ, cùng với cả những ngón tay của Minh Di đang đặt bên dưới. Anh ta cúi người xuống, trên gương mặt tuấn mỹ lộ rõ sự tàn nhẫn và ác độc:

“Không ai đến cứu cậu đâu. Vì cậu chỉ là một con chó hoang không ai cần, bị đuổi khỏi nhà, bị bán đi như món hàng. Tôi chỉ tốn chút tiền là mua được cậu từ tay nhà họ Yến.”

“Đáng thương chưa? Chỉ có tôi... mới cho cậu chỗ dung thân, Yến Minh Di. Cậu nên biết ơn tôi mới đúng.”

“Tôi đã nói rồi, thua trò chơi thì phải trả giá.”

Tạ Vân Hiết giơ mũi giày lên, ngạo nghễ ra lệnh:

“Liếʍ đi.”

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, lông mày anh ta khẽ cau lại.

Bởi vì Minh Di đang quỳ rạp dưới chân anh ta lại khẽ bật cười.

Tiếng cười ban đầu nhỏ nhẹ, sau càng lúc càng lớn, tràn đầy mỉa mai và điên cuồng.

“Anh nghĩ mình là cái gì? Cùng lắm cũng chỉ là một con chó điên mà thôi.”

Minh Di ngẩng mặt lên, gương mặt loang máu, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết vào trán, lộn xộn rối bời. Đôi mắt kia hoàn toàn mở to, tràn ngập sự tỉnh táo lạnh lùng. Gương mặt vốn mang vẻ lãnh đạm ngày thường, giờ đây dưới ánh máu lại hiện lên vẻ sắc bén, rực rỡ đến điên cuồng.

“Dựa vào đâu... một thứ rác rưởi như anh lại có thể định đoạt sống chết của tôi?”

Yết hầu Tạ Vân Hiết khẽ chuyển động, trong mắt anh ta ánh lên tia hứng thú rõ rệt. Anh ta lập tức rút dây lưng ra, ném xuống đất, đè Minh Di xuống, chuẩn bị hành động.

Nhưng đúng lúc ấy, một vật sắc lạnh kề sát vào bụng Tạ Vân Hiết.

Là một con dao dùng bữa.

Vì muốn trò chơi ban đêm thêm “vui vẻ”, Tạ Vân Hiết đã rộng lượng cho Minh Di ăn tối.

Anh ta thích đồ Tây. Món tối nay là bò bít tết.

Và Minh Di đã âm thầm giấu theo con dao ấy.

Tâm lý trả thù của Minh Di rất mạnh. Khi ấy, cậu đã hạ quyết tâm: nếu không ai đến cứu mình, vậy thì cậu sẽ kéo theo Tạ Vân Hiết xuống địa ngục. Một đổi một, lấy mạng đổi mạng.

Minh Di siết chặt tay, giọng hờ hững như đang nói một việc chẳng liên quan gì đến mình:

“Xuống địa ngục cùng tôi đi.”

Dao ăn lạnh lẽo hung hăng rạch xuống từ bụng, xé toạc lớp da thịt.

Dưới lầu, quản gia cùng đám người làm vốn vẫn giả vờ không nghe thấy gì, bỗng đồng loạt ngẩng đầu khi tiếng hét thảm thiết xé toạc bầu không khí.

Ban đầu họ còn tưởng tiếng hét ấy phát ra từ Minh Di. Nhưng rồi, vẻ mặt lão quản gia càng lúc càng kỳ lạ, cuối cùng không nhịn được, vội vàng dẫn người chạy lên lầu, đến lúc đó mới thực sự biết chuyện gì đã xảy ra.

Tạ Vân Hiết nằm gục trên sàn, bụng anh ta thấm đầy máu tươi, đỏ đến dọa người. Mà Minh Di thì ngồi bên cạnh, cả người bê bết máu, gương mặt trắng bệch lại thấp thoáng một nụ cười, nụ cười quỷ dị như đến từ cõi âm.

Lão quản gia suýt ngất xỉu ngay tại chỗ, tay ôm lấy ngực, run rẩy ra lệnh cho vệ sĩ khống chế Minh Di.

Nhưng Minh Di chẳng buồn nhìn đến đám người kia, cậu run rẩy ngã xuống đất.

Khoảnh khắc ngã xuống, trong đầu Minh Di chỉ có một ý niệm:

Cuối cùng cũng kết thúc rồi...

Từ giờ trở đi, cậu sẽ không còn phải đau đớn nữa.

Cũng sẽ không còn khổ sở nữa.

Ngay trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, Minh Di mơ hồ nghe thấy một giọng điện tử biến dạng vang lên dồn dập:

[Tích! Cảnh báo! Cảnh báo!!]

[Phản diện... đã t·ử v·ong. Tuyến thế giới... lệch nghiêm trọng...]

Đáng tiếc, Minh Di còn chưa kịp nghe hết thì đã hoàn toàn ngất đi.

“Ý cậu là... tôi bị xe đ·âm ch·ết? Chỉ có làm nhiệm vụ cho cái hệ thống phản diện rách nát này thì mới có thể tiếp tục sống?”

Trong căn phòng tông trắng đen lạnh lẽo, Tạ Vân Hiết tựa vào đầu giường, nửa tấm chăn lụa mềm đắp ngang eo. Anh quay sang không trung, sắc mặt đầy hoài nghi:

“Tại sao nhất định phải là tôi vào vai? Nếu cậu có bản lĩnh kéo tôi xuyên vào đây, sao không cho thằng cha phản diện kia sống lại luôn cho rồi?”