Ngũ quan của Tạ Vân Hiết sắc nét rõ ràng, sống mũi cao và thẳng, đôi mắt màu xám xanh, hiển nhiên là người lai. Vì đường nét gương mặt quá mức hoàn hảo, nên tạo cảm giác một vẻ đẹp sắc sảo mang tính sát thương cực cao. Đôi môi mỏng mím chặt khiến anh càng toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách, giống như một kẻ đứng trên cao, không dính bụi trần.
Không nghi ngờ gì, Tạ Vân Hiết sở hữu một gương mặt tuấn mỹ sâu sắc, là “lớp vỏ” hoàn hảo đến mức có thể đánh lừa bất kỳ ai. Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ khó lòng nhận ra bản chất bạo ngược ẩn giấu sau lớp vỏ ngoài ấy.
Lúc này, Tạ Vân Hiết đang mặc áo sơ mi, mở hai cúc cổ, tay áo xắn lên, để lộ cánh tay rắn chắc cùng chiếc đồng hồ hàng hiệu. Anh ta bình thản cắt miếng bít tết trên đĩa, dáng vẻ nhàn nhã ung dung.
Cho đến khi Minh Di khẽ gọi một tiếng: “Tạ tiên sinh”, Tạ Vân Hiết mới hờ hững nhướng mắt, liếc nhìn cậu một cái như ban phát, đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, rồi lạnh lùng buông một câu:
“Gương mặt thì tạm chấp nhận được, nhưng dáng người quá tệ. Tôi thích mông đầy đặn hơn.”
Đang ở địa bàn của mình, Tạ Vân Hiết chẳng hề kiêng nể gì, lập tức xé toạc lớp ngụy trang bề ngoài, không hề giấu giếm bản chất thú tính bên trong.
“Cởi đồ. Quỳ xuống bên cạnh tôi, hầu hạ cho tốt.”
Minh Di im lặng, không đáp, cũng không có bất kỳ động tác nào.
Giọng Tạ Vân Hiết trầm hẳn xuống, ngữ khí lạnh lẽo như có cơn giông sắp kéo đến:
“Tôi không có nhiều kiên nhẫn. Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ hai.”
Minh Di vẫn không nhúc nhích. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào đối phương, ánh mắt không hề tránh né, sống lưng vẫn giữ thẳng tắp.
Quản gia đứng một bên lắc đầu, ra hiệu cho người hầu âm thầm rời khỏi.
Gần như ngay sau đó, không hề báo trước, Tạ Vân Hiết đột nhiên bộc phát. Anh ta chộp lấy đĩa thức ăn, hung hăng ném về phía đầu Minh Di.
Minh Di né kịp, đĩa đập xuống đất vỡ tan, mảnh vụn văng tung tóe. Trong tầm mắt, cậu thấy Tạ Vân Hiết đã đứng dậy, sải bước đầy sát khí tiến về phía mình. Ngay sau đó, da đầu truyền đến cơn đau buốt, tóc bị túm mạnh.
Tạ Vân Hiết túm tóc Minh Di, vung tay tát mạnh một cái không chút do dự. Cái tát đánh đến mức khóe miệng cậu rướm máu, cả người bị đánh ngã xuống nền đất lạnh lẽo.
Thế giới trong phút chốc chỉ còn lại tiếng ù tai chói tai. Minh Di còn chưa kịp thở, liền bị một cú đá mạnh vào bụng.
Cậu co người lại như con tôm bị lật, quằn quại chịu đựng những cú đấm đá tiếp theo.
Không biết qua bao lâu, Tạ Vân Hiết cuối cùng cũng dừng tay. Anh ta thở hổn hển ngồi xổm xuống bên cạnh Minh Di, bóp cằm cậu, cười lạnh:
“Không ai dạy cậu rằng, nếu đánh không lại người khác, thì tốt nhất đừng giơ vuốt với họ sao?”
Minh Di cụp hàng mi đang khẽ run xuống, gắng gượng mở mắt, đối diện với đôi mắt đỏ rực điên cuồng và bạo ngược kia.
Khoảnh khắc ấy, Tạ Vân Hiết như một ác ma bước ra từ địa ngục, khát máu thành bản tính, hoàn toàn không còn chút nhân tính nào.
“Mấy ngày tới, tôi sẽ ở nhà.”
Tạ Vân Hiết nhẹ nhàng vỗ lên khuôn mặt tái nhợt của Minh Di, động tác chẳng khác gì vuốt ve một món đồ chơi cưng:
“Có rất nhiều thời gian để từ từ “chơi” với cậu.”
Minh Di bị kéo lê về phòng, bác sĩ gia đình tới bôi thuốc cho cậu. Những ngày tiếp theo, đúng như lời Tạ Vân Hiết nói, anh ta mỗi ngày đều trở về.
Anh ta muốn huấn luyện Minh Di trở thành một sủng vật biết nghe lời, hợp với ý mình. Nhưng Minh Di sinh ra đã có bộ xương cứng đầu, càng bị ép, cậu càng phản kháng. Càng ngày càng nhiều lần chống đối khiến Tạ Vân Hiết dần mất kiên nhẫn, trở nên ngày một bạo lực hơn.
Minh Di hiểu rõ, kiên nhẫn của Tạ Vân Hiết chẳng mấy chốc sẽ cạn sạch.
Cậu có thể cảm nhận rõ ràng... từng bước chân của cái chết đang tiến gần về phía mình. Vốn đã định buông bỏ ý nghĩ sống sót, nhưng càng đến lúc đối mặt tử vong, sự không cam lòng lại trào lên mãnh liệt.
Thử lại lần cuối cùng.
Lỡ đâu... chỉ là lỡ đâu thôi... vẫn còn người quan tâm đến cậu?
Lại một lần nữa, trò chơi mèo vờn chuột bắt đầu. Trước khi cuộc săn bắt diễn ra, Tạ Vân Hiết cố tình cho Minh Di ba phút để trốn chạy.
Minh Di trốn vào một chiếc tủ, đôi tay run rẩy bấm gọi cho Yến Tri Hành.
Tút... tút... Sau vài giây đổ chuông, Yến Tri Hành bắt máy:
“Minh Di? Có chuyện gì thế?”
Minh Di nhìn vào khoảng tối đen trước mặt, giọng khàn khàn, khô khốc:
“Anh... anh có thể tới Tạ gia... đón em không?”
Yến Tri Hành hỏi lại:
“Em với Tạ Vân Hiết lại gây gổ à? Có phải em làm sai chuyện gì khiến hắn tức giận không?”
Sau đó, Yến Tri Hành thở dài một tiếng, giọng mệt mỏi:
“Minh Di, em sắp 21 tuổi rồi, có thể học cách trưởng thành một chút được không? Không cần hiểu chuyện như An An, nhưng ít nhất... cũng nên biết nghĩ cho người nhà một chút...”
Minh Di như người mất hồn, thì thào:
“Hắn đánh em... đau lắm...”