Thẩm Phán vẫn có ấn tượng khá tốt về Minh Di — tuy không phải người hay nói, nhưng tính cách ngay thẳng, không có những suy nghĩ rối rắm vụn vặt, lại kiên cường, đáng để kết giao.
Kỷ Niên còn để lại cho Minh Di thêm phương thức liên lạc, thậm chí cố ý kéo Minh Di ra một góc, nhỏ giọng dặn dò:
“Bác sĩ này rất tốt, trước đây khi anh quay phim áp lực quá lớn, thường tìm anh ấy để trò chuyện, giải tỏa.”
Kỷ Niên đẩy một tấm danh thϊếp cho Minh Di. Minh Di do dự mở ra xem, phát hiện tài khoản này có tên là “Bác sĩ tâm lý Mỗ Mỗ”.
“Em không thể cứ mãi dồn ép bản thân như vậy. Con người mà bị dồn tới cực hạn, thật sự sẽ xảy ra vấn đề đó.” Kỷ Niên vỗ vỗ vai Minh Di, nháy mắt một cái:
“Đi trò chuyện chút đi, báo tên anh sẽ được giảm giá 50%. Đừng thấy lạ, đó là người thân của anh, giá người nhà đấy.”
Minh Di biết Kỷ Niên lo mình quá đau buồn, ảnh hưởng đến trạng thái tâm lý, cậu mím môi, nhất thời không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể chân thành cảm ơn Kỷ Niên thêm lần nữa vì tấm lòng tốt.
Kỷ Niên cười sảng khoái, nghiêm túc nói với cậu:
“Minh Di, vượt qua được đoạn tối tăm này rồi, phía trước nhất định sẽ là ánh sáng.”
Nhìn theo xe Minh Di rời đi, ánh mắt Kỷ Niên thoáng trầm xuống.
Có một chuyện, anh không nói với Minh Di.
Thật ra đêm đó, anh thực sự nghe thấy Minh Di nói mớ.
Minh Di cứ lẩm bẩm mãi: “Tối quá... lạnh quá...” “Cứu tôi...” “Đừng bỏ tôi lại...” những lời lộn xộn như vậy.
Kỷ Niên không thể nào gọi Minh Di tỉnh khỏi cơn bóng đè, đành ngồi bên mép giường, khẽ vỗ lưng trấn an.
Minh Di khi ấy mới thật sự yên tĩnh lại, như thể chỉ cần có chút hơi ấm, liền cảm thấy đủ mãn nguyện.
Chuyện đó rõ ràng là không bình thường.
Bất kể cái bóng đè đó là gì, Kỷ Niên chỉ mong sau khi trở về, Minh Di có thể hoàn toàn thoát khỏi nó.
Minh Di mơ mơ màng màng mang Tiểu Tùng Hùng về nhà.
Đợi đến khi cậu ôm Tiểu Tùng Hùng đứng trước cửa biệt thự, mới bỗng nhiên nhận ra không ổn.
Trong lòng Minh Di, nơi này chưa bao giờ là “nhà” của cậu, mà là nhà của Tạ Vân Hiết. Cậu không có tư cách đặt đồ đạc cá nhân ở đây, càng không có tư cách nuôi chó của riêng mình.
Minh Di đứng ở cửa do dự, tự hỏi nên mở lời với Tạ Vân Hiết thế nào về chuyện nuôi chó.
Đúng lúc ấy, cửa đột nhiên mở ra.
Một người đàn ông cao lớn, đeo kính râm và khẩu trang kín mít xuất hiện ngay trước mắt cậu.
Minh Di giật mình, theo bản năng ôm Tiểu Tùng Hùng lùi lại một bước:
“Anh là...”
Người đàn ông đưa tay tháo kính râm xuống, lộ ra đôi mắt màu xanh xám quen thuộc, rồi hạ giọng như tên trộm mà nói với anh:
“Là tôi, Tạ Vân Hiết giả.”
“...”
Không hổ là anh ta, mấy ngày không gặp, vừa xuất hiện lại chơi chiêu kỳ quặc mới rồi.
Minh Di mờ mịt hỏi:
“... Sao anh lại ăn mặc thành ra thế này?”
“Tôi sợ cậu đột ngột nhìn thấy gương mặt này sẽ thấy không thoải mái, coi như cho cậu giảm sốc chút.”
Tạ Vân Hiết tháo kính râm xuống, ánh mắt dừng lại trên con chó béo nhỏ trong lòng Minh Di. Trong chương trình, Tạ Vân Hiết cũng nghe loáng thoáng chuyện này, vì vậy anh không hỏi nhiều, chỉ nói:
“Sao không bế nó vào luôn mà còn đứng ngoài cửa làm gì?”
Minh Di hơi hé miệng:
“Nơi này... có thể nuôi chó sao?”
Tạ Vân Hiết lại nhìn cậu với vẻ khó hiểu:
“Giờ cậu mới là chủ nhân của nơi này, cậu muốn nuôi gì thì nuôi thôi mà.”
Biểu cảm nghi hoặc trên mặt Tạ Vân Hiết hoàn toàn không giống như đang giả bộ, giống như mọi chuyện vốn nên là như thế. Thấy Minh Di ngẩn ngơ, chưa phản ứng lại, Tạ Vân Hiết liền dịu dàng nhắc nhở:
“Cậu quên rồi à? Tôi chỉ là hàng giả thôi, vậy thì ai sẽ xuống địa ngục chứ? Cho nên tài sản của anh ta, theo lẽ thường, tất cả đều nên do cậu thừa kế mới phải.”
Minh Di khẽ chớp mắt, như thể... đúng là có chút đạo lý thật?
Tạ Vân Hiết tránh sang một bên nhường đường, đôi mắt không bị che đậy lộ ra ý cười, phía sau lưng anh là ánh đèn ấm áp, khiến người ta có ảo giác dịu dàng:
“Hiểu rồi chứ? Vậy nên mau vào đi.”
Minh Di khẽ đáp một tiếng “Ừ”, lúc này mới ôm Tiểu Tùng Hùng bước vào căn biệt thự sáng đèn rực rỡ.
Tạ Vân Hiết ở phía sau khép cửa lại, nhớ đến hình ảnh mình vừa thấy qua camera chuông cửa, không khỏi thở dài.
Bóng đêm buông xuống, chàng thiếu niên mỏng manh gầy gò ôm con chó nhỏ trong lòng, sau lưng là màn đêm đen kịt. Ánh đèn chiếu lên người cậu, chỉ soi rõ dáng vẻ cô đơn đến đau lòng.
Rõ ràng đã đứng trước cửa nhà rồi, vậy mà cậu vẫn do dự, mãi chẳng dám bước vào, ánh mắt cô quạnh như một con chó nhỏ từng bị bỏ rơi quá nhiều lần.
Cảnh tượng ấy khiến Tạ Vân Hiết hận không thể lập tức mở cửa, đưa cậu vào nhà.
Anh cũng thật sự mở cửa. Tuy nơi này chẳng phải là nhà thực sự thích hợp dành cho Minh Di, nhưng ít nhất có thể là nơi che mưa chắn gió tạm thời.
Minh Di vừa bước vào đã ngơ ngác nhìn quanh, không thấy quản gia hay người hầu đâu cả, liền nghi hoặc hỏi:
“Quản gia đâu rồi?”