Về đến nhà, Thẩm Phán chuẩn bị một chậu nước ấm cho Minh Di ngâm tay.
Kỷ Niên ôm đống đồ ăn, cười hì hì nói:
“Sau này mấy việc rửa rau, rửa bát bọn anh lo hết, đầu bếp như em chỉ cần lo xào nấu thôi.”
Minh Di không từ chối ý tốt của họ, cũng cười đáp:
“Được.”
Nhờ buổi sáng thu hoạch đầy đủ, trưa hôm đó, họ ăn hẳn ba món.
Nguyên liệu đều tươi mới, nêm nếm cũng vừa miệng, không loạn gia vị, cộng thêm mùi khói bếp thoang thoảng, phong cảnh núi non xa xa, khiến cả không khí có một nét mộc mạc, yên bình.
Ngay cả khán giả xem chương trình cũng phải ngẩn người.
Đây vẫn là show “Xin cơm” sao?
Phải gọi là chương trình “Mỹ thực” thì đúng hơn ấy!
Cảnh quay lúc Minh Di nấu ăn trông cứ như phim tài liệu nghệ thuật.
Nắng xiên qua cửa sổ hắt vào nhà, hơi nước bốc lên từ nồi, tay áo xắn cao để lộ đường cong cánh tay rõ ràng.
Khuôn mặt nghiêng của Minh Di ẩn hiện giữa ánh sáng và khói bếp, vẻ mặt trở nên dịu dàng một cách lạ thường.
[Ừm... phải công nhận là YMY cũng có nét điển trai đấy (sờ cằm) (gật đầu)]
[Trước sao không thấy anh ta trông không tệ nhỉ? Nghĩ kỹ lại, kiểu mỹ nhân ác độc hình như cũng cuốn ghê...]
[Các người cái gì cũng ăn được à? Anh ta trước kia không phải chính là tên đầu gấu hống hách sao!]
Mặc kệ đám bình luận cãi nhau ầm ĩ, ba người vừa ăn vừa trò chuyện những chuyện vui ngày trước.
Minh Di thì không có gì hay ho để kể nên phần lớn chỉ lắng nghe hai người kia.
Bất chợt, Kỷ Niên kêu lên:
“Ê, hai người nhìn kìa, trước cửa có con chó!”
Minh Di theo phản xạ quay đầu lại, quả nhiên thấy một con chó vàng lông xù xì đứng ở cổng.
Nó đứng đó trông mong, ngó nghiêng xung quanh nhưng vẫn cẩn trọng, chưa dám bước vào sân.
“Bị mùi đồ ăn dụ tới à?”
Kỷ Niên nhịn không được làm vài tiếng “tặc tặc”, con chó vàng nghe thấy tín hiệu thân thiện, lập tức vẫy đuôi lia lịa.
Thẩm Phán mừng rỡ:
“Ôi, nó còn dắt theo một con chó con kìa!”
Khác hẳn con chó vàng gầy trơ xương, chú chó con lông trắng, chỉ mặt và tai điểm chút vàng, nhìn mập mạp tròn trĩnh, đáng yêu vô cùng.
“Tội quá, gầy nhom thế kia, cho nó miếng thịt xem nó có ăn không.”
Kỷ Niên nhịn không nổi, tiện tay ném cho nó một miếng thịt.
Con chó vàng vừa thấy miếng thịt, cuối cùng không do dự nữa, lao vào sân vừa ăn vừa nuốt ừng ực.
Vừa thấy chó mẹ tiến vào, chú chó con cũng lon ton chạy theo, vòng quanh nó tung tăng nô đùa.
“Không biết chó nhà ai, trông đói lắm rồi.”
Thẩm Phán xót ruột:
“Hay là mình cho tụi nó ăn luôn chỗ đồ ăn thừa đi.”
Hai người kia tất nhiên đồng ý.
Điều kiện có hạn, họ chỉ có thể trộn cơm và thức ăn thừa cho hai mẹ con nó.
Không ngờ sau khi ăn một bữa no nê, đến tối nó lại dẫn con tới nữa, rõ ràng đã coi đây là điểm đến xin cơm cố định, mà tối rồi vẫn chẳng có ý định đi đâu.
Ba người bất đắc dĩ phải đi hỏi thăm dân trong thôn xem có ai nhận ra không, kẻo người ta tìm chó mà lo lắng.
“A, con chó vàng đó không ai nuôi đâu, nó lang thang thôi. Mấy cậu mà muốn nuôi thì cứ mang về đi.”
Dân làng nói vậy.
Nghe thế, Kỷ Niên cười ha ha:
“Trước có khách quý xin cơm, giờ có cả chó con xin cơm, chương trình này đúng là có duyên với hai chữ ‘xin cơm’ thật đấy. Hay đổi luôn tên thành Chúng ta đi xin cơm cho rồi, mà còn không giới hạn loài nữa!”
Khán giả cười ầm, thi nhau kéo sang trang chính thức của chương trình đi... trêu ghẹo đạo diễn.
Vì chương trình đang hot nên tổ đạo diễn phối hợp ngay, tung bài tuyên truyền liên quan, lượt thảo luận tăng vọt, đạo diễn đọc mà cười đến tê cả người.
Thế rồi tối hôm đó, tuyến cốt truyện lại lệch đi thêm 1%, điểm “hào quang vai chính” tụt thêm 3 điểm.
Hệ thống vừa ngủ dậy, mở bảng dữ liệu ra liền hốt hoảng.
[Aaaa! Rốt cuộc tại sao thế này! Hôm qua rõ ràng vừa dọn hot search xong, sao hôm nay danh tiếng vai chính lại tụt nữa rồi?]
Tạ Vân Hiết nghĩ thầm: với cái tốc độ mỗi ngày bùng nổ tin dưa kiểu này, dọn hot search đến mấy cho nổi!
Nhưng ngoài miệng vẫn phải dỗ dành hệ thống:
“Đừng vội, tôi thử dọn thêm lần nữa xem sao.”
Hệ thống vẫn gào lên như điên:
[Đừng chỉ dọn hot search! Gọi điện cho Minh Di, bảo cậu ta ngày mai đừng có bốc phốt gì nữa!]
Tạ Vân Hiết lại dỗ dành, lại an ủi, trấn an hệ thống xong mới gọi điện cho Minh Di.
—
Nhân viên hậu trường quen thuộc, số điện thoại quen thuộc.
Minh Di nhíu mày nhìn cuộc gọi, hơi ngờ vực nhưng vẫn bắt máy.
Vừa nhìn thấy số lạ mà quen, trong lòng đã lờ mờ đoán ra hệ thống lại gặp rắc rối gì rồi, tâm trạng bỗng thấy... hơi vui vui.
“A lô?”
“Là tôi, kẻ giả đây.”
Tạ Vân Hiết trước tiên nói rõ sự tình:
“Hôm nay tuyến cốt truyện lại lệch 1%, hệ thống nhắn nhủ cậu mai đừng bốc phốt gì nữa.”
“Bốc phốt á?” Minh Di dùng giọng vô tội:
“Tôi có làm gì đâu.”