Chương 4

Hôm sau, Minh Di gọi điện cho Yến Tri Hành, nói rằng mình đồng ý liên hôn.

Chỉ một tiếng sau, bản hợp đồng liên hôn đã được đưa tới tận giường bệnh.

Luật sư mang theo hợp đồng đứng một bên, thao thao bất tuyệt giải thích những điều khoản quan trọng trong đó, nhưng Minh Di không hề chăm chú nghe. Cậu mở nắp bút, từng nét từng nét viết tên mình vào phần ký tên.

Càng viết, nét bút càng mạnh mẽ, đến chữ cuối cùng, đầu bút như sắp rách cả mặt giấy, chữ viết cứng cáp mà đầy áp lực.

Một luồng không cam lòng mãnh liệt bùng lên trong lòng, cơn nghẹn đau đớn khiến cậu khó thở. Nhưng cùng với tiếng “tách” vang lên khi đóng nắp bút, tất cả cảm xúc như bị phủ một lớp bụi mờ, tan biến thành hư vô.

Cái thế giới chó má này, cậu chẳng buồn lưu luyến.

Cậu sẽ không ở lại để tiếp tục chịu đựng.

“Thiếu gia Minh Di, cậu đã về rồi.”

Minh Di vừa bước xuống xe, quản gia Lý bá đã đứng chờ sẵn một bên. Cậu khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua tòa biệt thự quen thuộc trước mặt, giọng nói thấp nhẹ:

“Tôi về thu dọn ít đồ. Trong nhà còn ai không?”

“Ông chủ và phu nhân đang tham dự dạ tiệc, hiện giờ chỉ có đại thiếu gia đang ở trong thư phòng.”

Có lẽ là vì ngại chuyện giữa Minh Di và Yến An, Lý bá không trực tiếp nhắc tới tên cậu ta.

Minh Di đã hiểu, Yến An không có ở nhà.

Cậu lên lầu, trở về phòng mình, thu dọn một chiếc vali nhỏ.

Dù sao cũng chẳng sống được quá một tháng nữa, cậu không định mang theo nhiều đồ. Nhưng đến khi dọn đến một xấp giấy khen bị đè dưới ngăn kéo đáy tủ, Minh Di vẫn không kìm được mà đưa tay vuốt nhẹ.

Những ngày tháng học hành liều mạng ấy, vẫn như mới hôm qua. Nhưng dù cậu có cố gắng thế nào, vẫn mãi không thể vượt qua được Yến An.

Mãi mãi cũng chỉ nhận được một câu nhẹ bẫng: “Không tệ, cố gắng thêm chút nữa là có thể vượt qua An An rồi.”

Lúc đó, Minh Di từng vừa giận vừa tủi, dứt khoát nhét hết mấy tấm giấy khen vô dụng này vào tận đáy ngăn kéo.

Nhưng bây giờ, cậu lại bỗng nghĩ thông suốt.

Dù chúng không mang theo vinh quang đứng đầu, nhưng chúng đều là dấu vết cậu từng nỗ lực, từng sống, từng cố gắng đi qua một đoạn đường.

Minh Di cũng bỏ luôn mấy tấm giấy khen ấy vào va li.

Chẳng ai để tâm đến mấy tấm giấy khen, giống như chẳng ai quan tâm cậu, vậy thì cứ để chúng cùng cậu, chôn vùi trong im lặng.

Trong một chiếc túi nhỏ dưới gầm giường, Minh Di còn tìm thấy ba con châu chấu làm bằng cỏ. Vì đã để quá lâu, màu xanh ban đầu đã ngả vàng theo thời gian.

Cậu ngẩn người nhớ lại, đây là ba con châu chấu cậu lén làm vào đêm trước khi về nhà, định dùng làm món quà nhỏ tặng cho ba mẹ và anh trai. Trên xe về nhà hôm đó, cậu đã nắm chặt ba con châu chấu ấy trong tay suốt quãng đường.