Chương 39

Minh Di định ngăn lại, nhưng Kỷ Niên đã nhanh tay nhét thẳng đôi găng tay vào ngực cậu, dứt khoát nói:

“Không cần nói lạnh hay không lạnh nữa. Mấy ngày tới vẫn phải dựa vào cậu lái xe ba bánh cho bọn anh đấy. Tiền kiếm ra là để tiêu, bọn mình đã nói rồi, nên tiết kiệm thì tiết kiệm, mà nên tiêu thì phải tiêu.”

Minh Di đành nhận lấy đôi găng, môi khẽ mấp máy, giọng rất nhỏ:

“Cảm ơn.”

Găng tay Kỷ Niên mua là loại dày, chắc chắn, nhưng kiểu dáng thì... xấu thật. Màu đỏ phối xanh lá, nhìn qua cứ y như găng tay Giáng Sinh.

Minh Di đeo đôi găng Giáng Sinh ấy, lái chiếc xe điện ba bánh chở cả ba người trở về thôn.

Vừa về đến nơi, họ tình cờ gặp tổ của Yến An cũng đang từ trên núi xuống.

Chỉ thấy Quý Triển Vân được Yến An và Chúc Vũ một trái một phải dìu đi, tay chống hông, mặt nhăn nhó, răng nghiến chặt từng bước từng bước chậm chạp.

“Sao thế này? Thầy Quý lại đau lưng à?”

Minh Di dừng xe, Kỷ Niên và Thẩm Phán thấy cảnh này cũng vội xuống xe.

“Ôi, nói ra thì dài lắm.”

Quý Triển Vân cười khổ, vẻ mặt đau đến không nói nổi.

Yến An mắt đỏ hoe:

“Tất cả là tại em. Nếu không phải vì kéo em, thầy Quý cũng sẽ không...”

Thẩm Phán cũng chẳng biết nói sao:

“Giờ chuyện đã vậy rồi, mình đưa thầy Quý về nghỉ trước đã.”

Mấy người cùng nhau dìu Quý Triển Vân về. Sau khi nằm xuống, thầy mới thấy dễ chịu hơn một chút, còn rảnh để quay sang nói với Chúc Vũ:

“Thầy nằm nghỉ là được rồi, em với An An đi bán măng đi.”

“Chợ lúc bọn tôi quay về là tan rồi đó.”

Kỷ Niên không khách khí mà dập luôn ảo tưởng của Quý Triển Vân:

“Các cậu giờ nên nghĩ trưa nay ăn gì thì hơn.”

Nói gì thì nói, chương trình này nếu lúc nào cũng xin cơm thì mất vui, cứ mãi làm “đảng duỗi tay”, không nói đâu xa, khán giả xem cũng sẽ dần mất thiện cảm.

Dù gì hai đội họ cũng là đối kháng nhau mà.

Nhưng không thể tránh khỏi là vẫn có người cứ muốn làm “đảng duỗi tay”.

Yến An liếc nhìn gian bếp trống không, rồi hơi lúng túng chuyển ánh mắt sang Minh Di, giọng vừa đáng thương vừa mong đợi:

“Anh hai, giúp bọn em với.”

Hắn ta vừa nhìn đã thấy xe của họ chất đầy đồ ăn, tiếp tế một chút cho bọn họ thì có sao đâu.

Nhưng ánh mắt Minh Di vẫn bình thản, không hề dao động chút nào, chỉ nhàn nhạt nói:

“Mấy thứ đó là bọn tôi dùng tiền tự kiếm được để mua, để đội mình dùng.”

Yến An nghe vậy khẽ cắn môi, ánh mắt dừng trên đôi găng tay nổi bật của Minh Di.

Thời tiết tuy có hơi lạnh thật, nhưng hoàn toàn chưa đến mức phải mua găng tay làm gì:

“Nhưng anh còn mua cả găng tay...”

Hắn ta vừa nói ra câu đó, người xem trong phòng livestream của Yến An vốn vẫn luôn chú ý giờ đây cũng bắt đầu bàn tán rôm rả.

[Không thể tin được, chương trình này kiếm tiền đã khó vậy rồi mà còn đi mua găng tay vô dụng? Không hổ danh là YMY (Minh Di) tai tiếng lẫy lừng! (vỗ tay)]

[Tôi cạn lời, nói hay ba người cùng nhau kiếm tiền cơ mà? Giờ lại lấy tiền công tiêu xài cho riêng mình à?]

[Xấu quá, găng tay xấu xí hợp với người xấu xí, đúng là tuyệt phối!]

Chỉ trong chốc lát, bình luận mắng chửi tràn ngập màn hình, lời lẽ khó nghe vô cùng.

Ngay vào lúc này, Kỷ Niên đột nhiên lên tiếng:

“Cậu sống cùng anh hai lâu như thế, chẳng lẽ không biết tay cậu ấy bị nứt da sao?”

Yến An sững người, ngay sau đó lộ rõ vẻ kinh ngạc không kịp che giấu, hiển nhiên hắn thật sự không biết chuyện này.

“Đôi găng là bọn tôi bảo mua, sợ cậu ấy lái xe ba bánh buổi sáng bị lạnh tay thôi.”

Thẩm Phán cũng không nhịn nổi nữa, lên tiếng bổ sung.

Tình thế xoay ngược quá nhanh, đám người xem vừa nãy còn chửi rủa giờ như bị tát cho sưng mặt, từng dòng thanh minh mới bắt đầu xuất hiện.

[Từ phòng livestream của YMY sang đây, tôi xác nhận đúng là thật đấy.]

[Không hiểu nổi, nhà các người suốt ngày treo miệng nói thương anh hai, mà ngay cả tay anh ấy bị nứt da cũng không biết? Xem ra cũng chẳng quan tâm gì mấy.]

[Nhà họ Yến điều kiện tốt như thế, mà không lo bảo dưỡng tay cho YMY... Tôi chỉ có thể nói, nhà họ Yến ngoài miệng thì nghe hay lắm, yêu thương à? Chẳng thấy đâu.]

Yến An cũng nhận ra lời nói và hành động của mình vừa rồi quá hớ, vội vàng cúi đầu, lí nhí:

“Xin lỗi anh hai, em nhất thời quên mất chuyện đó...”

Minh Di giọng đầy châm chọc:

“Không sao, chút bệnh vặt thế này, cậu không nhớ ra cũng là chuyện bình thường thôi.”

Lúc này Minh Di đã gần như không kìm được sự chán ghét trong lòng, cũng lười giấu giếm làm gì nữa.

May mà Quý Triển Vân kịp thời lên tiếng hoà giải, đổi sang chuyện khác.

Thẩm Phán và Kỷ Niên cũng thuận đà kéo Minh Di đi chỗ khác, bàn bạc chuyện đồ ăn.

Nói thế thôi, chứ trước ống kính, số đồ ăn ấy cũng không thể thật sự keo kiệt mà không chia cho ai.

Minh Di chẳng ý kiến gì, cậu coi như cho Quý Triển Vân chút đồ, còn Yến An và cái người chuyên liếʍ gót chân hắn ta, có ăn chút đồ thừa thì cậu cũng chẳng thèm để tâm.