Chương 37

Ba người quay về nhà chất hết đống măng hôm qua đào được lên xe, sau đó xuất phát tới chợ như thôn dân chỉ.

Thôn Sương Mù chủ yếu dựa vào du lịch và trồng trà để làm nguồn thu nhập chính. Chạy xe trên con đường yên tĩnh, thanh u, từ xa đã có thể nhìn thấy những ngọn núi trà xanh mướt, tầng tầng lớp lớp trải dài, xa xa những ngọn núi như phủ màu xanh lam, dần ẩn mình trong làn sương trắng như tiên khí lững lờ. Đưa mắt nhìn ra, phong cảnh đẹp đến nao lòng.

Kỷ Niên chống tay lên lan can, khoan khoái đón gió, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm khái:

“Đây mới thật sự là chúng ta ở trên đường chứ!”

Nghe vậy, Thẩm Phán suýt nữa xúc động đến rơi nước mắt:

“Đúng đó! Đúng là quá kỳ diệu! Cuối cùng chúng ta cũng không phải là kẻ xin cơm trên đường nữa rồi!”

Áo cơm không lo, lại còn được ngắm phong cảnh đẹp thế này, cuộc sống như vậy trước kia bọn họ có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới!

“Anh em tốt sau này tôi còn muốn cùng cậu tham gia mấy chương trình thực tế như thế này nữa!”

Đến lúc cảm xúc dâng trào, Kỷ Niên giơ tay choàng qua vai Minh Di ngồi phía trước, làm Minh Di giật mình suýt run tay lái, suýt nữa thì cho xe lao xuống mương.

Minh Di tức giận nói:

“Tôi thấy anh chỉ thèm tay nghề nấu nướng của tôi thôi!”

Kỷ Niên thấy bộ dạng Minh Di cố ra vẻ bình tĩnh mà lại đầy lúng túng, càng cảm thấy thú vị, cố ý trêu chọc thêm:

“Đừng lạnh nhạt vậy mà, Minh Di, cậu có biết không, tối qua cậu còn nói mớ đấy, vẫn là anh trai đây phải dỗ cậu.”

Thẩm Phán lập tức hóng hớt:

“Cái gì? Cái gì? Nói mớ gì cơ?”

Nghe Kỷ Niên nói vậy, Minh Di vừa nghi ngờ vừa lo lắng:

“Tôi nói mớ thật sao?”

Cậu cố gắng nhớ lại xem tối qua mình có nằm mơ không. Từ sau khi liên hôn, Minh Di thường xuyên gặp ác mộng. Nếu thật sự nói mớ... rất có thể là mấy thứ không mấy hay ho.

Ví như trong mơ chất vấn nhà họ Yến, hỏi họ vì sao không thể chia cho mình một chút tình thương; mơ thấy mình vì xin chút học phí mà vất vả cầu khắp nơi; mơ thấy bản thân trốn thế nào cũng không thoát khỏi mê cung kinh hoàng.

Mơ thấy gϊếŧ người, mơ thấy bị gϊếŧ.

Mơ thấy bản thân chìm trong biển, nước biển tràn vào miệng, vào mũi, dội thẳng vào l*иg ngực.

Nhiều lắm.

Minh Di không hề muốn ai nhìn thấy những vết sẹo hỗn loạn trong lòng mình.

Cậu nín thở chờ Kỷ Niên trả lời, giống như đang chờ đợi một bản phán quyết sắp ập xuống.

Kỷ Niên hoàn toàn không biết trong lòng Minh Di đang nghĩ gì. Anh cố tình kéo dài, rồi mới thong thả lên tiếng:

“Vậy để anh thuật lại cho cậu nghe nhé.”

Kỷ Niên hắng giọng, rồi bắt chước ngữ điệu vừa khóc vừa nói của Minh Di:

“Tối qua cậu nói như thế này: “Anh Kỷ Niên ở cái đoàn xin cơm này thật sự quá thảm! Tôi muốn ở lại chương trình này mãi, nấu cơm cho anh Kỷ Niên, làm em trai của anh Kỷ Niên cả đời!’”

“Anh còn có thể làm sao bây giờ? Đành phải đồng ý với cậu, nói “được rồi được rồi, anh đồng ý hết, sau này cơm đều để em nấu, đừng khóc nữa”.”

Kỷ Niên lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ mà vẫn đầy cưng chiều:

“Lúc đó cậu mới giống như đứa con nít, yên tâm mà ngủ ngon.”

Nghe xong cái gọi là “nói mớ” này, Minh Di: “...”

Cậu đúng là... đã kỳ vọng vào Kỷ Niên quá nhiều rồi.

Thẩm Phán lập tức phối hợp với Kỷ Niên, làm bộ đau lòng:

“Minh Bảo, sao trong mơ em chỉ gọi Kỷ Niên mà không có chị vậy? Chị buồn lắm đó nha, phạt em mấy kỳ sau phải nấu cơm cho chị!”

Rốt cuộc cái chương trình thực tế này đã làm gì bọn họ thế? Bọn họ thảm tới mức ấy à?

Minh Di khẽ nở nụ cười nhàn nhạt:

“Thôi đừng nhắc chuyện nấu cơm nữa, tay tôi mà run lên là xe chui xuống mương đấy.”

Cứ thế, vừa cười vừa trêu đùa, xe chạy bon bon, tâm trạng Minh Di cũng nhẹ nhõm hơn.

Đúng là cậu nghĩ nhiều quá rồi. Kỷ Niên nhìn thì có vẻ vô tư, nhưng dù sao cũng là người từng lăn lộn trong giới giải trí bao năm, đâu phải loại không biết giữ mồm giữ miệng.

Dù tối qua có thật nghe được gì, Kỷ Niên cũng chẳng bao giờ đi kể lung tung chuyện riêng của cậu ra ngoài.

Đến chợ, ba người cùng nhau dỡ đống măng từ xe xuống, khiêng vào bên trong.

Khu chợ này vốn do dân trong thôn tự lập nên, chủ yếu bán đồ nhà trồng được hoặc mấy thứ trong núi khó mua, để phục vụ nhu cầu sinh hoạt của dân.

Nhìn quanh một lượt, cả ba lập tức thấy không ổn. Mùa này trên núi măng mọc đầy, người bán cũng không ít, ai muốn ăn thì tự đi đào được, măng của họ e là khó bán được giá.

Thẩm Phán đi hỏi giá quanh chợ, cuối cùng ba người bàn bạc, quyết định bán măng 10 nghìn một ký.

Tìm được một góc trống bên vỉa hè, bày hàng thôi!

Chẳng cần phải rao, ba người bề ngoài với khí chất nổi bật, đứng đó thêm một anh quay phim lăm lăm máy quay, quầy hàng lập tức thu hút ánh nhìn nhất chợ.

Người tinh ý chỉ liếc một cái là biết đây đang quay chương trình. Ban đầu chẳng ai dám lại gần hỏi mua, nhiều lắm chỉ dừng bước tò mò nhìn một chút.

Kỷ Niên và Thẩm Phán vốn dày dạn kinh nghiệm “kiếm cơm”, nên chưa bán được măng cũng chẳng sốt ruột.

Hai người vừa trò chuyện vừa cười, quay sang nhìn Minh Di, lại phát hiện cậu ngồi bên khẽ nhíu mày, mắt cứ liếc quanh, trông có vẻ hơi căng thẳng.

Kỷ Niên thấy vậy liền cười hỏi:

“Bảo bảo, cậu sao thế? Muốn đi vệ sinh à?”