Chương 36

Trong nguyên cốt truyện, thân phận thật sự của Yến An vốn cũng sẽ bị một vai ác nhỏ vạch trần, nhưng thời điểm thì không giống.

Trong nguyên văn, khi thân phận thật sự của Yến An bị phơi bày, Minh Di đã chết, còn Yến An đã thành minh tinh nổi tiếng, ai cũng không dám động vào.

Rất ít người chịu vì Minh Di — một kẻ sắp chết mà nói giúp đôi câu. Cho dù có, tiếng nói của họ cũng bị đè bẹp dưới sức mạnh khổng lồ của đám fan Yến An.

Nhưng lúc này, nền tảng của Yến An vẫn chưa vững chắc, còn Minh Di — người trong cuộc lại vẫn còn sống, khiến dư luận không dễ gì bị đè xuống được.

Cho dù có cố gắng ém đi, sớm muộn gì cũng sẽ phản tác dụng mà thôi.

Nhưng mà kệ nó, dù sao hôm nay nhiệm vụ cũng đã hoàn thành. Ngày mai là nhiệm vụ tăng giá trị sảng khoái của vai chính, thì liên quan gì đến anh chứ?

Tạ Vân Hiết duỗi người, tháo kính xuống, còn không quên an ủi hệ thống:

“Đừng lo lắng quá, tôi sẽ để mắt đến dư luận. Vai chính và cốt truyện rồi sẽ tốt lên thôi.”

Ha ha, tốt mới lạ!

Sáng sớm hôm sau, cả thôn Sương Mù được bao phủ trong làn sương trắng bảng lảng, các khách mời đứng giữa cảnh sắc ấy, như thể lạc vào chốn tiên cảnh.

Nhưng còn chưa kịp thưởng thức đủ vẻ đẹp, tổ chương trình đã thông báo một tin cực kỳ bất hạnh:

Từ giờ trở đi, kinh phí sinh hoạt phải do các khách mời tự kiếm lấy. Xin ăn cũng được, tự lực cánh sinh cũng được, dù sao tổ chương trình sẽ không cung cấp một đồng nào nữa.

Sớm đã biết rõ kịch bản của chương trình chẳng thể để khách mời sống yên ổn, Kỷ Niên và Thẩm Phán thậm chí còn hơi thầm vui mừng, vì hôm qua họ đã đoán trước được tổ chương trình sẽ tung chiêu này, nên khi lên núi đã cố ý đào thêm măng.

Lát nữa đem măng đi bán là có thể kiếm chút tiền sinh hoạt rồi!

Quý Triển Vân thấy trên mặt bọn họ không hề có vẻ lo lắng, đoán chắc nhóm họ đã nghĩ ra cách kiếm tiền, bèn hỏi thử một câu.

Thẩm Phán cũng chẳng giấu giếm:

“Hôm qua chúng tôi đào thêm măng, tính đem đi bán.”

“Bán măng à, ý tưởng hay đấy.”

Quý Triển Vân nhìn lêи đỉиɦ núi, nhớ lại cảnh hôm qua mình đi đào măng một mình suýt thì trẹo eo, trong lòng không khỏi run rẩy.

Quý Triển Vân quay đầu nhìn Chúc Vũ và Yến An, thấy hai người này rõ ràng có ý định lên núi đào măng thật, trong lòng âm thầm kêu khổ.

Chúc Vũ thì thôi, chứ Yến An rõ ràng là cậu thiếu gia được nuông chiều từ nhỏ, nhỡ đâu lên núi lại ngã lăn ra thì biết làm sao?

Lại nhìn sang nhóm Minh Di, ba người trẻ tuổi tràn đầy sức hành động đã nhanh nhẹn về nhà lấy măng.

Quý Triển Vân có hơi hối hận vì lúc trước không kiên quyết chọn nhóm của Minh Di.

Yến An đầy khí thế nói:

“Được! Vậy chúng ta cũng lên núi đào măng thôi!”

Quý Triển Vân còn biết nói gì nữa? Đứng trước ống kính, ông cũng chẳng tiện từ chối.

Bên này, bọn họ lấy dụng cụ chuẩn bị lên núi, còn bên Minh Di thì đang đau đầu nghĩ cách vận chuyển đám măng này.

“Nhiều măng thế này, ít nhất cũng phải mười mấy ký nhỉ?” Kỷ Niên không có khái niệm về trọng lượng, thử nhấc cái rổ lên ước lượng rồi nói: “Giá mà có cái xe đẩy thì tốt, tay xách thế này mệt chết mất?”

“Xe đẩy không phải vấn đề lớn nhất, điều chúng ta cần ngay bây giờ là cái cân.” Minh Di nói: “Đi tìm thôn dân mượn thử xem.”

Ba người đi gõ cửa mấy nhà gần đó, các thôn dân nghe nói là khách mời của chương trình đang quay, ai nấy đều rất nhiệt tình và thân thiện. Đến nhà thứ hai, họ đã mượn được một cái cân. Không chỉ thế, họ còn hỏi được vị trí cái chợ gần nhất.

Chợ thì có, nhưng xe đẩy thì tìm mãi vẫn không thấy. Có thôn dân ngỏ ý có thể cho họ mượn xe ba bánh chạy điện của nhà mình.

Vậy thì còn gì bằng!

Nhưng vấn đề là: Ai sẽ lái cái xe ba bánh này?

Minh Di ho nhẹ một tiếng, nhanh nhẹn leo lên ghế lái:

“Để tôi lái cho.”

Kỷ Niên kinh ngạc:

“Di, cái này cậu cũng biết lái sao? Quý nhân Yến, rốt cuộc ngươi còn bao nhiêu bất ngờ mà trẫm chưa biết?”

“Không kịp giải thích.” Minh Di bị Kỷ Niên kéo theo, hiếm khi cũng đùa một câu:

“Mau lên xe!”

Kỷ Niên và Thẩm Phán lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác có đại lão dẫn đi “bay”.

Cả hai vui vẻ, thỏa mãn leo lên xe. Minh Di đạp ga, ba người lập tức lao vυ"t khỏi ống kính.

Nhϊếp ảnh gia: “!!!”

Khoan đã! Tôi còn chưa kịp leo lên xe mà!

Sau một phen rượt đuổi kịch tính, nhϊếp ảnh gia thở hổn hển leo lên xe. Chiếc xe ba bánh vốn không rộng rãi lắm nay càng thêm chật chội.

Ngay lúc này, khán giả đang xem trực tiếp nhìn cảnh tượng ấy mà cười nghiêng ngả.

[Nhϊếp ảnh gia: Tôi cũng không biết, bọn họ ba người phóng cái vèo là đi mất rồi]

[Ha ha ha thật sự không ai nhớ còn có nhϊếp ảnh gia sao?]

[Tôi thấy ba người này ngày mai khỏi cần đào măng bán, tự họ đã đủ măng rồi!]

[YMY còn biết lái xe ba bánh? Phong cách vừa mới mẻ vừa kỳ quặc, càng nhìn càng thấy thú vị]