Chương 33

Giọng Minh Di đầy châm chọc:

“Yến An rốt cuộc đã cho anh uống bao nhiêu canh mê hồn thế hả?”

“À, tôi hiểu rồi,” một tia sáng loé lên trong mắt, Minh Di bỗng nheo mắt lại: “Anh à, chẳng lẽ... anh yêu Yến An rồi?”

Yến Tri Hành bị mấy câu trước của Minh Di làm cho không kịp trở tay, giờ nghe câu này, lập tức nổi giận:

“Yến Minh Di, cậu đang nói cái gì linh tinh đó hả? An An là em trai tôi!”

“Có phải ruột thịt đâu.” Minh Di như thể vừa phát hiện ra bí mật động trời, bật cười khẽ, trong giọng đầy ác ý:

“Bảo sao anh chuyện gì cũng che chở cho Yến An, hoá ra là vì anh yêu nó. Anh nói sớm thì tôi đã chẳng còn ghen tị làm gì, dù sao thì cái người mà tôi vốn chẳng quen biết này sao có thể sánh được với một đứa em trai giả đã được anh thương thầm bao nhiêu năm?”

Bên kia điện thoại vang lên những tiếng lạch cạch, như thể có ai đó đang ném đồ đạc loạn cả lên.

Khoảnh khắc ấy, Minh Di cuối cùng cũng cảm nhận được cái kɧoáı ©ảʍ khi tinh thần đè bẹp người khác.

Mặc kệ Yến Tri Hành bên kia còn nói gì, Minh Di không buồn nghe, cuối cùng chỉ lạnh nhạt ném ra một câu:

“Anh em yêu nhau thì chẳng có kết cục gì tốt đâu, anh à, nhân lúc còn sớm thu tay lại đi, quay đầu là bờ đấy.”

Rồi cậu dứt khoát cúp máy.

Màn hình điện thoại lại sáng lên, Minh Di nhanh tay lẹ mắt, dứt khoát kéo số điện thoại đó vào danh sách chặn.

Máu trong người cậu sôi sục, biểu lộ rõ tâm trạng kích động bất thường. Minh Di hít sâu mấy hơi, cố gắng đè nén cái cảm giác sảng khoái khi vừa trút hết mặt trái cảm xúc ra ngoài.

Trước đây, Minh Di chưa bao giờ từng nói lời khó nghe như vậy với người nhà.

Bịa đặt, ác ý hãm hại, công kích lẫn nhau.

Hôm nay Minh Di thật sự trở mặt rồi.

Cuối cùng, cậu chỉ cảm thấy một loại cảm giác...

Sảng khoái!

Minh Di nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc, sau đó mở giao diện danh bạ.

Nếu Yến Tri Hành đã khiến cậu khó chịu đến thế, vậy thì mọi người cũng đừng hòng được yên ổn.

Minh Di gọi vào số của Thẩm Lị Dung.

Vị mẹ ruột trên danh nghĩa của cậu, từ trước đến nay luôn thiên vị đứa con nuôi Yến An.

Vậy nên, nếu bà ta biết đứa con cả của mình có khả năng yêu con nuôi, không biết sẽ có phản ứng thế nào đây?

Minh Di bắt đầu mong chờ rồi.

Điện thoại đổ chuông rất lâu mới được Thẩm nữ sĩ bắt máy.

“Minh Di, có chuyện gì vậy con?”

Minh Di lấy lại cảm xúc một giây, rồi dùng giọng điệu đặc biệt lo lắng sốt ruột nói:

“Mẹ, mẹ quản anh cả đi.”

“Anh con làm sao?” Thẩm Lị Dung bên kia quả nhiên khựng lại, sau đó tiếng nhạc nền phía sau cũng nhỏ hẳn đi — Thẩm Lị Dung rất thích tham gia các loại yến tiệc, lúc này chắc vừa rời khỏi trung tâm buổi tiệc.

Minh Di nói:

“Anh cả mỗi lần gọi điện cho con, vừa mở miệng đã hỏi con với Yến An có quan hệ gì, em trai sống thế nào, có bị ai bắt nạt không, còn con thì chẳng hỏi lấy một câu...”

“Mẹ, mẹ nói xem, có phải anh cả đối với Yến An có tâm tư khác không?”

Thẩm Lị Dung bên kia nghẹn lời, rồi ngạc nhiên nói:

“Con à, con nói bậy gì đó, An An là em ruột...”

Câu sau còn chưa nói hết thì đột nhiên im bặt.

Hiển nhiên, Thẩm Lị Dung cũng đã ý thức được, thực ra giữa Yến An và Yến Tri Hành vốn chẳng có quan hệ máu mủ gì.

Minh Di tiếp tục:

“Giữa bọn họ không có quan hệ huyết thống thì tốt rồi, chỉ là mẹ à, mẹ từng nghĩ chưa, anh cả tuổi cũng lớn rồi mà vẫn chưa chịu lấy vợ, có phải vì anh ấy thích đàn ông không?”

Nói đến đây, Minh Di ra vẻ buồn rầu:

“Nếu anh cả thật sự thích Yến An, vậy thì phải làm sao đây? Con đã liên hôn với nhà họ Tạ rồi, nếu anh cả mà ở bên Yến An, hương hỏa nhà họ Yến mình chẳng phải đứt đoạn sao? Ba mà biết thì liệu ông ấy có chịu nổi không?”

Nghe đến đây, Thẩm Lị Dung cũng bắt đầu dao động.

Bà trước giờ vẫn coi Yến An là con ruột mà đối đãi, trước nay chưa từng nghĩ tới vấn đề này, giờ bị Minh Di nhắc tới, cẩn thận nghĩ lại, quả thực có chỗ không ổn.

Tuy nói Yến An ở nhà họ đã lâu, được cưng chiều cũng là chuyện bình thường, nhưng sự quan tâm của Yến Tri Hành dành cho Yến An thực sự đã vượt quá mức rồi. Từ việc lớn như kinh tế công ty, kịch bản, cho đến việc nhỏ như đồ dùng sinh hoạt, chuyện gì cũng phải lo đến.

Minh Di nói đúng thật, đâu thấy Yến Tri Hành quan tâm Minh Di như vậy đâu.

Thẩm Lị Dung nghĩ tới đây, trong lòng bắt đầu thấy bực bội.

Bà vẫn luôn đặt nhiều kỳ vọng vào con cả Yến Tri Hành, mong sau này nó sẽ kế thừa sản nghiệp, làm rạng danh nhà họ Yến. Cho dù có yêu thương Yến An đến đâu, bà cũng không thể nào chấp nhận được chuyện hai đứa vốn trên danh nghĩa là anh em mà lại ở bên nhau.

Hơn nữa, Minh Di vừa rồi liên tiếp nói ra những lời ấy, cũng đúng lúc chạm vào nỗi lo trong lòng bà.

Nếu Yến Tri Hành thật sự thích Yến An, vậy huyết mạch nhà họ Yến sau này phải làm sao đây?

Thẩm Lị Dung cố gắng trấn tĩnh lại, miễn cưỡng nở nụ cười, nói với Minh Di:

“Không đâu, con ngốc, đừng nghĩ lung tung, anh cả con nó chỉ là thói quen thôi, nên mới tiện miệng hỏi vài câu.”

Minh Di làm bộ thở phào nhẹ nhõm:

“Vậy thì con yên tâm rồi, nhưng mẹ vẫn nên chú ý nhiều hơn một chút, kẻo lỡ anh cả gây ra đại họa thì sao.”

Thẩm Lị Dung gượng gạo ừ một tiếng, rồi cúp máy.