Minh Di dùng bếp đất nấu cơm, nhìn qua thì nhẹ nhàng, thành thạo, nhưng thật ra bên trong ẩn chứa bao kỹ xảo. Chỉ cần kiểm soát lửa không tốt là dễ hỏng ngay.
Chúc Vũ vốn là người mới nấu ăn, gặp phải điều kiện nấu nướng kiểu “địa ngục” như thế, không luống cuống tay chân mới lạ.
Kết quả cuối cùng là: Cà chua xào trứng hơi khét, măng luộc vì không chần qua nước nên hơi ngấy dầu, rau ngó xuân xào miễn cưỡng nuốt được.
Yến An, Quý Triển Vân và Chúc Vũ nhìn bàn đồ ăn trông chẳng ra sao, cùng rơi vào trầm mặc.
Quý Triển Vân gắp một đũa măng luộc, nhai vài miếng, sắc mặt lập tức thay đổi, cố nuốt xuống rồi chậm rãi buông đũa, nặng nề nói:
“Hay... chúng ta đi xin cơm mấy tổ khác đi?”
Yến An đưa đũa gắp lấy rau ngó xuân, không quên an ủi Chúc Vũ như kiểu cha mẹ chết:
“Không đến nỗi tệ như vậy đâu, vẫn ăn được mà!”
Chúc Vũ miễn cưỡng nở nụ cười:
“Đừng an ủi anh nữa, anh biết tay nghề mình cỡ nào mà.”
Đến nước này rồi, thôi đừng vùng vẫy nữa, đi xin cơm thôi.
Trên đường đi xin cơm, Yến An còn hớn hở nói:
“Anh hai nói anh ấy biết nấu, vừa hay có thể thử tay nghề anh hai.”
Nghe câu đó, làn đạn trong phòng livestream vốn đang tràn ngập tiếng cười ha ha ha, bỗng đồng loạt khựng lại một nhịp.
Trước đây không biết thì thôi, giờ mọi người đều đã rõ quá khứ của Minh Di sau khi bị tráo đổi thân phận là thế nào, lời nói ngây thơ kiểu này nghe vào tai lại khiến người ta thấy chối tai.
[Emmm... Tôi nói hơi khó nghe trước nhé, chỗ này toàn điểm đáng chửi thôi.]
[Không hiểu luôn, Yến An sao không biết ngượng mà gọi ymy là anh hai, cậu ấy là anh ruột cậu ta à mà gọi? Làm thiếu gia lâu quá nên tưởng mình thật sự là thiếu gia rồi chắc?]
[Xin cơm kiểu này chịu, chứ nếu tôi là người trong cuộc, tôi không thể nào yên tâm thoải mái mà ăn cơm của ymy được.]
[?? Trên kia toàn fan cuồng ymy à? Ymy trả cho các người bao nhiêu, mà các người hắc Yến An dữ vậy?]
Yến An đối với tất cả những chuyện này hoàn toàn không hay biết gì.
Ba người họ nhanh chóng tìm đến phòng nhỏ của một tổ khách quý khác.
Cửa mở, bên trong chỉ có Kỷ Niên và Thẩm Phán, không thấy Minh Di đâu.
Kỷ Niên thấy họ tới cũng chẳng lấy gì làm lạ:
“Đã đoán được các cậu sẽ qua xin cơm. Minh Di để lại cho các cậu một phần măng hầm thịt, đó, ở trong nồi kìa.”
Quý Triển Vân mở nắp nồi ra, không ngờ nhìn thấy một món ăn sắc – hương – vị đầy đủ, hoàn mỹ đến mức gần như không tin nổi đây là thứ có thể xuất hiện trong chương trình xin cơm.
Chúc Vũ cũng bước lên nhìn, không khỏi kinh ngạc:
“Đây thật sự là Minh Di làm à? Tay nghề cậu ấy tốt vậy, nghe có vẻ hơi không hợp lý thì phải?”
Còn Yến An thì khắp nơi tìm kiếm bóng dáng Minh Di:
“Anh hai tôi đâu? Anh ấy đi đâu rồi?”
Thẩm Phán nhàn nhạt đáp:
“Cậu ấy đi rửa mặt rồi.”
Yến An lập tức nói:
“Vậy để tôi đi tìm anh ấy, tiện cảm ơn vì đã để phần măng hầm thịt cho chúng tôi.”
Nói rồi cậu ta nhấc chân định đi ra ngoài.
Kỷ Niên nheo mắt lại, nghĩ thầm: Tên này không hiểu tiếng người à? Đã bảo người ta đi rửa mặt rồi mà còn đòi tìm?
Cô liền bước lên chặn Yến An lại:
“Chờ chút, tôi sẽ nhắn lại với cậu ấy. Các cậu về ăn cơm trước đi, không lát nữa đồ ăn nguội hết.”
Yến An sững người, rồi chậm rãi cụp mắt xuống:
“Là anh hai... không muốn gặp tôi sao?”
Kỷ Niên lập tức nổi cả da gà. Trời ạ, trước đây sao mình không phát hiện Yến An kiểu... này chứ?
Không khí trở nên kỳ quặc, đến mức Quý Triển Vân cũng không chịu nổi nữa, đành đứng ra hoà giải rồi đưa Yến An rời đi. Trong bóng tối, hốc mắt Yến An đỏ hoe, trông cứ như bị Minh Di tránh mặt mà đau lòng lắm vậy.
Là người trong cuộc, Kỷ Niên và Thẩm Phán không tiện nói gì thêm, chỉ trao cho nhau ánh mắt kiểu: Cậu hiểu, tôi cũng hiểu. Chán thật.
Quả nhiên, nước trong hào môn sâu không lường được.
Bên kia, Minh Di rửa mặt xong đi ra, vừa lau tóc thì có một nhân viên chương trình chạy tới, bảo có cuộc gọi tìm cậu.
Minh Di nhận lại điện thoại từ tay nhân viên, trong lòng đã đoán được người gọi là ai.
Giờ này còn gọi tới châm lửa thêm dầu thì ngoài Yến Tri Hành ra, còn ai vào đây nữa?
Minh Di quấn khăn lên khuỷu tay, nghe máy.
Quả nhiên, ngay giây sau, giọng Yến Tri Hành đầy lửa giận vang lên:
“Yến Minh Di, cậu điên rồi sao? Sao lại nói mấy lời đó trên sóng truyền hình? Cậu có biết những lời đó sẽ gây ảnh hưởng xấu thế nào đến An An không hả?”
Yến An, lại là Yến An, ngoài chuyện xoay quanh Yến An ra, chẳng lẽ ông anh này của cậu không biết nghĩ đến chuyện gì khác sao?
Minh Di cảm thấy phiền chết đi được.
Vì thế cậu cũng chẳng khách sáo gì mà mở miệng, lạnh lùng nói:
“Trước giờ tôi đã rất muốn nói rồi, anh có thể đừng dùng cái giọng điệu đó nói chuyện với tôi được không?”
Như thể không ngờ Minh Di lại có thái độ như vậy, Yến Tri Hành nghẹn họng:
“Cậu nói cái gì?”
“Thật ra, anh à, tôi thật sự không hiểu nổi anh.” Minh Di ngẩng đầu, đôi mắt vô cảm nhìn chằm chằm bầu trời đêm: “Dựa vào việc bán đứng em trai mà giành được dự án, có phải anh kiếm được rất nhiều tiền không? Kiếm được từng ấy tiền rồi, anh nên thấy đủ đi chứ? Ai cho anh cái mặt mũi đó, khiến anh sau khi lợi dụng tôi để kiếm lợi xong, còn dám dùng cái giọng đó nói chuyện với tôi?”
“Tôi ở Tạ gia từng ấy ngày, chẳng có lấy một chút tin tức gì, anh chẳng thèm quan tâm thì thôi, khó khăn lắm mới gọi điện cho tôi, vậy mà cũng chỉ để ra mặt giúp Yến An?”



Rau ngó xuân