Chương 31

Thân phận bị tráo đổi suốt mười bốn năm ấy vốn đã không thể bù đắp nổi, nhưng tương lai hoàn toàn có thể thay đổi.

Dù thế nào đi nữa, Yến An cũng không nên yên tâm thoải mái mà chiếm lấy vị trí ấy, mặc kệ cha mẹ Yến gia coi thường Minh Di, còn mình thì cứ tiếp tục làm tam thiếu gia Yến gia như lẽ đương nhiên.

Yến An đang ở nơi đó hưởng thụ hoa tươi, tiếng vỗ tay, còn nhận được cả tình yêu của cha mẹ Minh Di, vậy Minh Di thì sao?

Cậu ấy chẳng có gì cả, cho dù trở về Yến gia rồi, cuối cùng cũng chỉ là kẻ bị Yến An dẫm đạp, làm bàn đạp để nâng cao vị thế của Yến An.

Đúng vậy, bàn đạp.

Nếu Yến gia thực sự yêu Minh Di, tuyệt đối sẽ không để Minh Di bước lên con đường tổng nghệ này.

Đạo diễn của 《Chúng Ta Ở Trên Đường》 để mắt tới Minh Di, chính là để cậu làm nền cho Yến An, để so sánh.

Chỉ cần Minh Di làm sai một chút, sau khi chương trình phát sóng, danh tiếng của cậu chắc chắn sẽ bị dẫm nát không thương tiếc.

Dù có không yêu thương, cũng không nên tổn thương người ta đến mức này...

Quá tàn nhẫn, thật sự quá tàn nhẫn.

Cả Yến gia đều mang một loại ác ý mà chẳng cách nào biện giải, Kỷ Niên chỉ mới nghe loáng thoáng một chút thôi đã thấy tức đến sắp hôn mê.

Chỉ mới thấy được một góc nhỏ trong quá khứ của Minh Di, mà Kỷ Niên đã cảm thấy nghẹn thở, không dám tưởng tượng Minh Di từng phải chịu đựng như thế nào.

“Thật quá đáng, quá đáng quá rồi!” Kỷ Niên không biết còn có thể nói gì khác, chỉ lặp đi lặp lại một câu ấy.

Tiếng anh lớn đến mức Thẩm Phán bị thu hút đi vào, nghi ngờ hỏi: “Hai cậu đang nói gì mà kích động dữ vậy?”

Chưa kịp để Minh Di lên tiếng, Kỷ Niên đã vội vàng kể hết đầu đuôi mọi chuyện. Thế là hay rồi, người tức giận giờ đã thành hai.

Đối diện với ánh mắt đầy đồng cảm của hai người, Minh Di hiếm khi cảm thấy lúng túng như vậy.

Cậu không biết nên xử lý tình huống này thế nào, bởi cậu chưa từng được ai đồng cảm bao giờ.

Cậu chỉ có thể khô khan nói: “Chuyện cũng qua rồi.”

“Là đã qua thật.” Thẩm Phán vốn giàu cảm xúc, mắt đã hơi đỏ lên: “Nhưng cậu đã mất mười bốn năm, vĩnh viễn không lấy lại được.”

Kỷ Niên nghiến răng nói: “Nếu ba mẹ tôi mà đối xử với tôi như vậy, tôi có thể lật tung cả trời, sao cậu chịu đựng được hả?”

Minh Di thật sự không quen với bầu không khí thế này, bèn gượng gạo chuyển chủ đề: “Trễ rồi... Chúng ta đi núi Oạt Duẩn thôi.”

Kỷ Niên và Thẩm Phán thấy Minh Di không muốn nhắc lại chuyện này nữa, cũng cố ý phối hợp im lặng không nói thêm gì.

Ba người lại xách rổ, vác cuốc, cùng nhau đi về phía sau núi.

Có kinh nghiệm lên núi Oạt Duẩn lần trước, thêm Kỷ Niên dọc đường không ngừng pha trò chọc cười, không khí căng thẳng trước đó cũng tan đi không ít.

“Đầu bếp Yến, măng cao như vầy ăn được không? Một cây chắc đủ no mấy bữa nhỉ?” Kỷ Niên vừa đứng cạnh một cây măng cao ngang nửa người, vừa khoa tay múa chân hỏi Minh Di.

Minh Di vội ngăn động tác định đào của cậu: “Cái này già rồi, không ăn được, mấy cây thế này thường để phơi làm măng khô.”

Kỷ Niên đành tiếc rẻ bỏ qua cây măng to tướng ấy.

Thẩm Phán ngồi xổm dưới gốc cây, hái được một cây nấm, đưa cho Minh Di xem: “Nấm này nhìn rất lành, ăn được không?”

Đồng tử Minh Di co rút: “Đó là nấm độc, mau vứt đi!”

“Trời ơi!” Thẩm Phán hoảng hốt vung tay, quăng cây nấm độc ra thật xa.

Những chuyện kiểu này xảy ra nhiều quá, Minh Di dứt khoát không cho hai người kia tự tiện hái lượm nữa, chỉ để họ đi theo bên cạnh, còn lại nguyên liệu nấu ăn giao cho cậu toàn quyền phụ trách.

Khi xuống núi, ba người coi như thắng lợi trở về.

Măng mùa xuân, rau tể, hương xuân, rau sam... Ba người dọn ghế, ngồi quanh vòi nước, cùng nhau rửa sạch nguyên liệu nấu ăn.

Nhờ Kỷ Niên nói chuyện không ngớt, gần như một mình bao hết đề tài, bầu không khí cũng trở nên hòa thuận vui vẻ, sự xa cách ban đầu dần dần tan biến.

Minh Di không khỏi có chút thất thần.

Trong nguyên tác, tuy cậu cũng cùng tổ với Kỷ Niên và Thẩm Phán, nhưng quan hệ giữa họ chưa từng thân thiết được như bây giờ.

Không có giả Tạ Vân Hiết phá đám, trước khi lên chương trình, thương tích trên người cậu vẫn chưa lành hẳn, khi chương trình phát sóng trực tiếp bắt đầu, Minh Di vẫn còn âm ỉ sốt nhẹ, trạng thái rất tệ, cả người trông u ám quái dị, khiến Kỷ Niên và Thẩm Phán hiểu lầm là kiểu người kiêu căng, nên chỉ giữ vẻ ngoài hòa nhã.

Cốt truyện... là có thể thay đổi. Minh Di bỗng nghĩ đến điều đó. Nhưng cốt truyện rốt cuộc có thể đổi khác đến mức nào, có thể khiến một pháo hôi vốn nên chết từ sớm sống sót không, e rằng chỉ có Tạ Vân Hiết biết.

Đến chạng vạng, Minh Di cắt khúc thịt, làm một nồi măng hầm thịt tươi ngon, lại thêm một đĩa hương xuân xào trứng, một đĩa rau sam trộn.

Ống kính máy quay lia gần, chỉ thấy hơi nóng mịt mù bốc lên từ mép nắp nồi, nước canh trong nồi sôi ùng ục, hương vị dân dã đậm đà lan tỏa khắp nơi.

Nhìn cảnh ấy, khán giả trong phòng livestream ai nấy đều bị thèm nhỏ dãi.

[Đáng ghét quá, tôi cũng muốn ăn măng hầm thịt...]

[Không dám tưởng tượng nó ngon đến mức nào.]

[Ủa lạ vậy, đây không phải chương trình xin cơm sao? Phòng livestream cho tôi xem cảnh mấy người ăn ngon nhất làm gì?]

[Ymy, đúng là vị thần nấu nướng mang phong thái thần thoại Hy Lạp! Ít nhất trong cái chương trình xin cơm này, tôi không cho phép bất kỳ ai nói xấu cậu ấy!]

[Bên này yên bình thơm ngát, bên kia zy làm cà chua xào trứng cháy khét, ai cứu giúp ba vị khách quý bên đó đi, trông họ sắp gục rồi kìa...]Pháo Hôi Gả Thay Muốn Buông Xuôi - Chương 31Rau hương xuân (xoan hôi)Pháo Hôi Gả Thay Muốn Buông Xuôi - Chương 31
Pháo Hôi Gả Thay Muốn Buông Xuôi - Chương 31

Rau sam trộnPháo Hôi Gả Thay Muốn Buông Xuôi - Chương 31