Kỷ Niên và Thẩm Phán liếc nhìn nhau.
“Đi xin cơm mấy tổ khác?”
“Hoặc xin cơm người qua đường xung quanh?”
“...” Minh Di cạn lời: “Ngoài xin cơm ra thì sao? Tổ chương trình có sắp xếp mấy phân đoạn kiểu kiếm tiền không?”
“A à, cái này thì chắc chắn có.” Kỷ Niên vốn đã rất quen thuộc với kiểu kịch bản của chương trình, liền đáp: “Lần này chắc cũng có phân đoạn cho khách mời tự nghĩ cách kiếm tiền thôi.”
“Vậy thì chúng ta tranh thủ đào nhiều măng một chút.” Minh Di đề nghị: “vừa có thể tự ăn, nếu thực sự có phân đoạn đó, còn có thể mang ra bán.”
Kỷ Niên và Thẩm Phán đương nhiên vui vẻ hai tay hai chân đồng ý.
Cơm nước xong, hai người không tham gia nấu nướng liền xung phong rửa chén. Kế tiếp tổ chương trình tạm thời không sắp xếp thêm nhiệm vụ gì khác, ba người liền tranh thủ thu dọn hành lý.
Trong sân tổng cộng có hai gian phòng, một gian phòng đơn, một gian phòng đôi, phân chia cũng rất dễ: phòng đơn cho Thẩm Phán, còn Kỷ Niên và Minh Di ở chung phòng đôi.
Buổi chiều còn phải lên núi nên ba người tạm thời không tắm rửa thay đồ, chỉ đơn giản lau qua rồi thôi.
Với những người cậu có thiện cảm và quen thuộc, Kỷ Niên vốn là người lắm lời, lúc này cùng Minh Di ở chung một phòng liền không nhịn được mà bật máy hát:
“Khụ, nãy giờ tôi định hỏi, sao cậu nấu cơm nhìn thuần thục vậy?”
Minh Di ngồi nghỉ trên ghế, nghe vậy hơi nghiêng đầu: “Tôi nói rồi mà, hồi nhỏ thường xuyên nấu.”
“Hóa ra là thật sao?” Kỷ Niên kinh ngạc: “Vậy nghĩa là hồi nhỏ, nhà cậu thường không ai nấu cơm cho cậu à?”
Minh Di trầm mặc một lúc, rồi chậm rãi nói: “Không phải không ai.”
“Là thường xuyên phải nấu cho người trong nhà ăn.”
Kỷ Niên không ngờ lại nghe được câu trả lời như vậy, trợn mắt há hốc mồm: “Hả??”
Cậu buột miệng thốt lên: “Bắt con nít nấu cơm, có còn là người không trời?”
Bình luận bay đầy màn hình cũng toàn là một loạt dấu hỏi chấm.
Minh Di rốt cuộc đang nói gì vậy? Sao tự dưng lại khó hiểu thế này, khiến người ta nghe mà không hiểu gì cả?
Nhớ lại chuyện trước kia, Minh Di giờ đây đã có thể rất bình thản.
Cha mẹ nuôi của Minh Di là người nhà quê, trên Minh Di còn có một chị gái và một anh trai.
Vì cha mẹ nuôi đã có một người con trai, nên đối với đứa con trai thứ hai như Minh Di, họ không còn quý mến như vậy nữa.
Lúc đó trong nhà chẳng có tiền, lại dư ra thêm một miệng ăn, cha mẹ nuôi từng định cho Minh Di đi làm con nuôi nhà khác. Sau lại nghe thầy bói nói số nó sau này sẽ đại phú đại quý, họ mới quyết giữ Minh Di lại.
Cái tên “Minh Di” cũng là thầy bói đặt cho, lấy từ quẻ “Địa Hỏa Minh Di”, quẻ thứ 36 trong 64 quẻ Dịch Kinh, ý chỉ “hối mà chuyển minh”, hình tượng phượng hoàng cụp cánh chờ thời.
Người được yêu chiều nhất trong nhà là người anh thứ hai của Minh Di. Ngay cả những ngày mùa bận rộn ở nông thôn, cha mẹ nuôi thà để con gái lớn xuống ruộng làm việc, cũng không nỡ để đứa con trai thứ hai động tay động chân.
Minh Di còn nhỏ, không giúp được việc nhà ngoài đồng, nên bị giữ lại trong nhà lo cơm nước. Trước khi người nhà làm đồng về, Minh Di phải nấu cơm xong xuôi, nếu không sẽ bị mắng, bị đánh.
Ban đầu, cậu còn thấp bé, không với tới bệ bếp, chỉ đành đứng lên ghế nhỏ để nấu cơm. Sau này lớn hơn, cao hơn, cậu mới không cần đến ghế nữa.
Nấu cơm xong, Minh Di còn phải cho gà ăn, cắt cỏ cho heo. Trong khi đó, người anh được cưng chiều thì chẳng phải động tay vào mấy việc ấy, thậm chí còn được cha mẹ cho tiền tiêu vặt mua mấy món đồ chơi vớ vẩn.
Khi ấy Minh Di đã tự nhủ, sau này lớn lên nhất định phải kiếm được thật nhiều tiền, để có thể mua bất cứ thứ gì mình muốn.
Sau này, cha mẹ ruột của Minh Di tìm đến. Minh Di từng nghĩ mọi thứ rồi sẽ thay đổi, nhưng lại không hề.
Cậu vẫn không thể có được tình yêu thương trọn vẹn.
Giữa cậu và Yến An, người bị bỏ rơi cuối cùng vẫn là cậu.
Minh Di đã từng không cam lòng như thế. Cậu dốc sức chứng minh bản thân mình giỏi hơn Yến An, đáng được yêu thương hơn Yến An.
Nhưng đến bây giờ Minh Di mới hiểu: bất công chính là bất công, không phải chỉ cần hỏi có xứng đáng hay không là có thể thay đổi được gì.
Minh Di kể lại quá khứ với giọng điệu bình thản, như đang nói chuyện người khác, nhưng Kỷ Niên nghe xong lại còn tức giận hơn cả Minh Di, thậm chí không nhịn được bật ra câu chửi:
“Mẹ nó, trên đời này còn có chuyện thế này sao?”
Sắc mặt Kỷ Niên lúc này vô cùng phức tạp. Đối với những lời đồn về Minh Di, anh không phải chưa từng nghe qua, nhưng hoàn toàn không biết giữa Minh Di và Yến An lại còn có đoạn nhân duyên cẩu huyết trớ trêu đến mức này...
Ấn tượng của Kỷ Niên về Yến An trong khoảnh khắc ấy tụt dốc thê thảm.
Mặc kệ Yến An có phải là người bị hại nhất hay không, thì cuối cùng người được hưởng lợi vẫn là hắn ta.
Khi Minh Di bị fan của Yến An mắng chửi, đã thấy Yến An đứng ra nói giúp Minh Di bao giờ chưa?