Yến Tri Hành thấy Minh Di vẫn im lặng, liền tiếp tục nói:
“Tạ gia không phải là cái tên mà Yến gia chúng ta có thể dễ dàng đối đầu. Em cũng không còn nhỏ nữa, đến lúc nên nghĩ cho gia tộc một chút.”
“Minh Di, liên hôn vốn là chuyện thường tình. Tạ Vân Hiết có điều kiện rất ưu tú trên mọi phương diện, kết hôn theo thỏa thuận với cậu ta, thật ra cũng không phải lựa chọn tồi.”
Minh Di đột ngột mở miệng:
“Nếu thật sự không tồi, tại sao không để Yến An đi? Chẳng phải Tạ Vân Hiết vốn dĩ muốn người đó sao?”
Yến Tri Hành nghẹn lời. Minh Di đã thay hắn trả lời:
“Bởi vì Tạ Vân Hiết có những sở thích ngầm chẳng ra gì, trong tay cũng không sạch sẽ. Các người sợ Yến An sẽ phải chịu ấm ức nếu cưới tên đó, lại thêm Yến An khóc lóc tìm đến các người giả vờ đáng thương, thế là các người dao động, dứt khoát đẩy tôi đi thay nó kết hôn.”
“Tại sao chứ?” Minh Di lẩm bẩm: “Chỉ vì... tôi không biết khóc trước mặt các người sao?”
Người ta vẫn nói, đứa trẻ biết khóc thì mới có phần ăn. Minh Di từng thử bắt chước Yến An, cố gắng khóc lóc kể khổ trước mặt người nhà.
Cậu hiểu rõ đạo lý đó, nhưng không thể nào làm được.
Yến An có thể vô tư làm nũng với cha mẹ, là vì từ nhỏ đã được nuông chiều. Hắn biết mình có cái vốn để khiến người nhà mềm lòng, nên dù đã trưởng thành mà vẫn làm nũng, cũng chẳng khiến ai thấy kỳ lạ.
Còn Minh Di thì mười bốn tuổi mới được đón về nhà. Khi đó cậu đã là một thiếu niên sắp lớn, từ lâu đã qua cái tuổi có thể khóc lóc để đòi được yêu thương.
Minh Di bật cười khẽ, mang theo chút tự giễu.
“Đừng nói linh tinh nữa.” Yến Tri Hành lại nhíu mày,:“An An đang trong giai đoạn sự nghiệp cất cánh, hiện tại không thích hợp kết hôn. Em đừng lúc nào cũng mang ác ý với An An như vậy.”
Hắn kiên nhẫn khuyên nhủ:
“Diễn xuất của em không tốt, danh tiếng cũng đã bị hủy hoại. Em rõ ràng không còn thích hợp ở lại giới giải trí. Người nhà làm vậy cũng chỉ là đang suy nghĩ cho em thôi.”
Hay lắm. Một câu “nghĩ cho em” là đủ để phủi sạch mọi chuyện.
Sau một lúc lâu im lặng, Minh Di mới cất giọng:
“Nếu em không đồng ý thì sao?”
Biết nói cũng vô ích, Yến Tri Hành liếc nhìn đồng hồ, hắn phải vội quay về họp, thế là liền đứng dậy, không nói thêm một lời khuyên nhủ nào nữa, lạnh nhạt buông một câu:
“Nếu không chịu kết hôn với Tạ gia, gia đình sẽ cắt hết tài nguyên của em.”
Không thèm nhìn Minh Di lấy một cái, Yến Tri Hành bước ra ngoài. Trước khi cửa phòng đóng lại, Minh Di thấy rõ hai vệ sĩ đứng canh ngay cửa.
Đối với Yến gia, Tạ gia là một thế lực khổng lồ. Mà đã là người nắm quyền của Tạ gia, lời của Tạ Vân Hiết chính là thánh chỉ. Nếu Yến An không đi kết hôn, vậy thì chỉ có thể để Minh Di thay thế.
Dù có là uy hϊếp hay dụ dỗ, dù có phải xé bỏ chút thể diện cuối cùng, người phải đi liên hôn... vẫn là Minh Di.
Cũng hết cách rồi. Minh Di bình tĩnh nghĩ, ai bảo cậu chỉ là một “pháo hôi” bị mọi người ghét?