Chương 29

Bên kia, Quý Triển Vân một tay đỡ thắt lưng, sắc mặt có phần tái nhợt, Yến An chú ý tới, lo lắng hỏi:

Quý Triển Vân nói: “Chắc là lưng bị kéo căng một chút, không sao đâu, nghỉ ngơi chút là ổn rồi.”

Chúc Vũ nghe vậy liền nhận lấy hành lý của Quý Triển Vân, vừa giúp vừa trêu: “Quý lão sư, cơ thể không thoải mái sao không nói sớm, còn cố gắng làm gì?”

Quý Triển Vân cười cười, tự giễu: “Ai da, già rồi thì thế đấy, hy vọng mấy đứa trẻ các cậu mãi mãi không hiểu được cái khổ này.”

Nhóm Minh Di là tổ đến tiểu viện mà họ sẽ ở lần này sớm nhất.

Vừa vào sân, ba người lập tức đi thẳng vào bếp, kiểm tra kỹ đồ đạc trong bếp một lượt.

Tin tốt: Lần này mở đầu không phải chỉ có mỗi cái nồi.

Tin xấu: Đồ ăn có thể dùng được thì rất ít, gạo còn lại cũng chẳng nhiều.

“Khúc thịt này làm sao giờ?” Kỷ Niên nhắc tới một miếng thịt to cỡ bàn tay, chừng hai mươi centimet, nhíu mày: “Mỡ nhiều quá, nhìn không ngon cho lắm.”

Minh Di thì xem xét hũ gạo còn sót lại: “Đại khái chỉ đủ cho ba chúng ta ăn hai bữa.”

Thẩm Phán tuyệt vọng nói: “Xem ra lại phải xuống thôn xin cơm rồi.”

Minh Di nhìn quanh một vòng, đại khái hiểu được tình trạng thiếu thốn của căn nhà này, điềm nhiên nói: “Nói rồi, có tôi ở đây, mọi người không cần ra ngoài xin cơm.”

Dù Minh Di trông có vẻ rất thuần thục khi nhắc đến Oạt Duẩn, nhưng Kỷ Niên vẫn giữ thái độ bán tín bán nghi với lời cậu.

Không có tiền, không có lương thực, không xin cơm thì sống kiểu gì?

Nghĩ tới đây, bụng Kỷ Niên phối hợp mà kêu lên vài tiếng. Một đường xóc nảy cộng thêm vừa rồi phải lao động chân tay, cậu đã đói đến mềm nhũn rồi.

Minh Di nói: “Vậy giờ chúng ta vá víu nấu bữa trưa trước đi.”

Một khúc thịt, mười quả trứng gà, hai củ cải trắng, một túi bột mì nhỏ, nửa rổ rau cải dầu, ba quả cà chua, một củ tỏi.

Minh Di đem nồi lớn và dao thớt rửa sạch một lượt, rồi dời ra bếp đất nhóm lửa, tiện thể phân công Kỷ Niên và Thẩm Phán đi vo gạo, rửa sạch rau cải dầu và củ cải trắng, còn bát đũa cũng đem rửa luôn cho sạch sẽ.

Tổ chương trình dù gì cũng không đến nỗi bất nhân, vẫn chuẩn bị đủ dầu ăn và gia vị cơ bản cho các khách mời, bật lửa cũng được cung cấp sẵn.

Cái bếp đất này có thể đặt hai nồi nấu cùng lúc, Minh Di ba chân bốn cẳng nhóm lửa, trước tiên đốt nóng một bên chuẩn bị đồ chưng cơm, bên còn lại dùng nấu thức ăn, hiệu suất sẽ cao hơn hẳn.

Cơm vừa bắt lên bếp nấu, Minh Di liền bắt đầu chuẩn bị món ăn. Trước tiên, cậu cắt củ cải trắng làm đôi, gọt vỏ rồi thái thành sợi mỏng, sau đó chuẩn bị lột tỏi.

Lột được vài tép, Minh Di bỗng nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn hai người kia, ánh mắt mong chờ hỏi:

“Hai người muốn ăn rau cải xào tỏi nguyên tép hay rau cải xào tỏi băm nhuyễn?”

“Cái này... còn có thể gọi món luôn sao?” Kỷ Niên nuốt nước miếng cái ực: “Đầu bếp Yến à, cậu làm sao cũng được, không cần hỏi bọn tôi đâu.”

Thẩm Phán cũng gật đầu đồng ý.

Thế là Minh Di làm theo ý mình.

Ước chừng thời gian cơm chín không còn bao lâu, Minh Di nhóm thêm lửa ở bếp còn lại. Chờ dầu nóng, cậu cho sợi củ cải vào xào mềm rồi gắp ra để riêng. Sau đó đập ba quả trứng gà vào bát, đánh tan rồi đổ vào chảo chiên đến khi đông lại, vớt ra thái sợi.

Kỷ Niên tò mò hỏi: “Cậu đang làm món gì thế?”

“Canh củ cải trắng trứng gà.” Minh Di vừa nói vừa cho sợi củ cải và trứng vào nồi, thêm nước và gia vị, đậy nắp lại nấu hai phút. Chẳng mấy chốc, hơi nước bốc lên mang theo mùi thơm lan tỏa khắp căn bếp, hương vị dân dã nhưng đậm đà làm người ta thèm nhỏ dãi.

Kỷ Niên gần như bị hương thơm làm cho ngất ngây. Đúng là đầu bếp ra tay, vừa nhìn đã biết đẳng cấp, giờ khắc này cậu rốt cuộc yên tâm: lần này, cậu thật sự không cần phải đi xin cơm trong chương trình nữa.

Ngoài canh củ cải trứng gà, Minh Di còn làm thêm một đĩa rau cải dầu xào tỏi, chắp vá tạm bợ coi như lo xong bữa trưa.

Minh Di căn nước nấu cơm rất chuẩn, tuy cơm không được ngâm trước nhưng vẫn chín mềm tơi xốp, với vừa ăn một miếng đã ngập tràn mùi thơm của gạo. Kỷ Niên không kìm nổi húp ngay một ngụm canh củ cải trứng, nóng hổi đến suýt rơi nước mắt.

“Tôi thật sự... hoàn toàn bị chinh phục rồi.” Kỷ Niên rưng rưng giơ ngón tay cái với Minh Di: “Về sau, đầu bếp Yến chính là em trai ruột của tôi, tôi không cho phép bất kỳ ai trái ý cậu ấy!”

“Ngon đến mức đó sao?” Thẩm Phán nửa tin nửa ngờ, cũng thử một ngụm, rồi...

Cô không nói thêm câu nào, chỉ im lặng giơ ngón tay cái với Minh Di.

Minh Di vẫn bình thản, giữa những lời khen không tiếc lời của hai người, cậu điềm tĩnh gắp một đũa rau cải dầu:

“Hai ngưuoif quá khoa trương rồi, đây chỉ là mấy thao tác cơ bản thôi.”

“Trong nhà còn có khúc thịt, lát nữa chiều đào được măng, tôi sẽ làm thêm món măng hầm thịt.”

Kỷ Niên và Thẩm Phán: “!!!”

Xong rồi, lần này bọn họ thật sự ôm trúng chân thần rồi.

Thẩm Phán kích động đập bàn: “Đầu bếp còn gì sai bảo nữa không? Xin cứ thoải mái sai bảo bọn tôi nha!”

Minh Di nghĩ ngợi rồi nói: “Củi lửa sắp hết rồi, lát nữa lên núi lấy Oạt Duẩn tiện thể nhặt thêm ít củi mang về.”

“Ừ ừ, còn gì nữa không?”

Minh Di nói: “Chỗ đồ ăn này e là không đủ để chúng ta trụ tới cuối kỳ. Trước đây gặp tình huống như vậy, mọi người thường làm sao?”