Phân đội thành công trong bầu không khí bình hòa. Nhưng ngay sau đó tổ chương trình đã bộc lộ bộ mặt thật.
“Cái gì! Bắt chúng tôi leo lêи đỉиɦ núi Oạt Duẩn?”
Tổ chương trình:
“Không sai, hơn nữa tổng trọng lượng măng các bạn hái được càng cao thì tài nguyên phân phát cho đội lúc bắt đầu sẽ càng tốt.”
Vì vậy, mỗi khách mời đều bị nhét thêm vào tay một cái cuốc, một cái giỏ, vừa kêu khổ vừa phải theo đoàn tiến vào trong núi.
Các khách mời vừa trải qua một quãng đường xóc nảy, vừa mới tới nơi đã bị bắt leo núi Oạt Duẩn, Minh Di cuối cùng cũng hiểu vì sao đám người Kỷ Niên lại cứ liên tục phàn nàn về tổ chương trình.
Tổ chương trình này đúng là không coi khách mời ra gì thật mà.
Đối với Minh Di, leo Oạt Duẩn chẳng phải chuyện gì khó. Trước đây cậu đã từng làm việc đồng áng, thân thể từng chịu không ít đòn roi giờ cũng gần hồi phục, đủ sức chịu đựng cường độ lao động như thế này.
Dẫn đường là dân trong thôn, người dân đi phía trước, nhiệt tình giới thiệu cho khách mời về cảnh đẹp núi Sương Mù và những truyền thuyết liên quan. Ban đầu, các khách mời còn hứng thú lắng nghe, nhưng càng đi đường càng lầy lội, lúc này mới bắt đầu cảm thấy không ổn.
Hôm qua núi Sương Mù vừa mưa một trận, đường núi lầy lội không chịu nổi, chỉ hơi lơ đễnh là dễ trượt chân. Dù các khách mời đi hết sức cẩn thận, nhưng kết quả cũng không khá hơn, đến lúc rút được chân ra khỏi lớp bùn nhão, đôi giày sạch sẽ ban đầu đã dính đầy đất đỏ, chẳng còn nhìn ra hình dạng ban đầu.
Tiếng than thở lập tức vang khắp núi rừng.
Trong tình cảnh như vậy, Minh Di không nghi ngờ gì chính là một dị loại giữa các khách mời. Cậu quen thuộc đường núi, bước đi chắc chắn, đối mặt với đôi giày lấm bùn cũng chỉ bình thản, không khoa trương biểu lộ cảm xúc như những người khác.
Cậu chỉ lặng lẽ đi bên cạnh đồng đội của mình, như một cái bóng âm thầm tồn tại, nhỏ bé không đáng chú ý.
[Ặc... cảm xúc của Minh Di ổn định đến mức giống như người thật ấy, nói thế có sao không nhỉ?]
[Minh Di trước đây không phải luôn là mặt trời nhỏ à? Lần này đến diễn cũng chẳng thèm diễn nữa, lộ luôn bản chất thật rồi sao?]
[Chỉ có mình tôi thấy Minh Di đi núi rất chắc bước à? Đi không hề loạng choạng, còn tiện tay đỡ Thẩm Phán một cái nữa.]
[Lại diễn cái tạo hinhf tội nghiệp đáng thương rồi à? Một đám khách mời chỉ có hắn im thin thít, giả tạo muốn chết.]
[Mọi người thôi đi, tập trung nhìn An An đi, đừng vì kẻ bắt chước kia mà phá hỏng không khí.]
Dân làng chỉ phụ trách dẫn đường lên núi, chứ không dạy cách hái măng, chỉ nói qua loại măng nào đạt tiêu chuẩn rồi âm thầm rút lui.
Các khách mời đành phải tự mình mò mẫm trong rừng.
Hai đội đang ở thế cạnh tranh, đương nhiên không thể cùng hái một chỗ, vì thế càng hái, khoảng cách giữa hai đội càng xa.
Kỷ Niên lúng ta lúng túng rút chiếc giày lấm đất đỏ ra khỏi bùn, cầm cái cuốc đảo mắt nhìn quanh, buồn bực nói:
“Là mắt tôi kém à? Sao chẳng thấy cây măng nào vậy?”
Đang chính mùa xuân, thứ bọn họ cần đào đương nhiên là măng mùa xuân. Loại măng này nhú lên nhọn hoắt, mắt thường nhìn cũng có thể thấy được. Nhưng những cây măng hiện ra trước mắt họ đều đã dài quá mức chuẩn mà tổ chương trình quy định.
Rõ ràng, tổ chương trình chính là cố ý muốn làm khó khách mời, để họ phải lùng sục khắp núi tìm măng đủ tiêu chuẩn.
Thẩm Phán thì nhìn chằm chằm vào những vết bùn dính đầy quần, sắc mặt mơ hồ có chút sụp đổ:
“Hỏng rồi, cái quần tôi thích nhất đó, hoàn toàn tiêu luôn rồi!”
Hai đồng đội, một người thì chẳng giúp được gì, một người thì chỉ lo than thở chuyện khác, gánh nặng liền đổ hết lên vai Minh Di.
Minh Di mắt tinh, lại có kinh nghiệm, chẳng bao lâu đã đào được không ít măng mùa xuân, lấp đầy gần nửa cái giỏ. Tay chân nhanh nhẹn của cậu làm Kỷ Niên và Thẩm Phán trố mắt há miệng.
Giỏ của họ thì cơ bản vẫn trống trơn, nhìn đồng đội làm tốt quá, hai người có chút ngại, đành mặt dày hỏi Minh Di bí quyết đào măng.
Minh Di dẫn họ đi tìm, vừa đi vừa kiên nhẫn chỉ dẫn:
“Dưới những bụi trúc lá tươi tốt, màu xanh đậm thường dễ tìm thấy măng hơn. Thấy mấy triền núi nhỏ kia không? Mặt đất chỗ nào hơi phồng lên, hoặc có khe hở, đều rất có thể có măng đấy...”
Vừa nói, Minh Di vừa thuần thục bổ mấy nhát cuốc xuống, quả nhiên chỗ bùn đất đó nhô lên một mầm măng nhọn.
Kỷ Niên và Thẩm Phán không nhịn được bật tiếng cảm thán kinh ngạc.
Kỷ Niên hăng hái xung phong:
“Để tôi thử cảm giác đào măng xem sao!”
Minh Di nhường chỗ cho hắn:
“Phải đào nhẹ tay chút, nếu không thì sẽ...”
“Ha ha! Xem tôi đây!”
Kỷ Niên hứng khởi bổ một nhát cuốc xuống, kết quả vừa hay chặt đứt cây măng.
Anh quay đầu, có chút chột dạ nhìn Minh Di. Minh Di vẫn bình tĩnh như cũ:
“Không sao đâu, đào thêm vài cây nữa là quen thôi.”
Chẳng mấy chốc, Minh Di lại tìm được một cây măng khác. Lần này Thẩm Phán cũng hăng hái xoa tay:
“Lần này để tôi đào!”
Minh Di lo Thẩm Phán cũng chặt đứt măng nên trước tiên làm mẫu một lần.
“Ừ ừ! Tôi học được rồi!” Thẩm Phán đáp đầy tự tin. Kết quả nhát cuốc đầu tiên, lại chặt đứt măng luôn.
Minh Di: “...”
Bị hai người dùng ánh mắt kiểu cún con vô tội nhìn chằm chằm, Minh Di còn biết nói gì đây. Đành vừa tự mình đào, vừa nghiêm túc tiếp tục giảng dạy.
[Cười xỉu, đại lão đào măng dẫn theo hai đứa con trai ra ngoài chơi, cảm giác quen thuộc ghê!]
[Minh Di lần này đúng thật không lừa người, nhìn cậu ấy đào măng mà thuần thục quá trời.]
[Tôi cũng định nói nè, hmm... chẳng lẽ chuyện thật giả thiếu gia là thật sao?]