Hiện tại cậu muốn nói gì thì nói nấy, nói cho sướиɠ miệng.
Dù sao thì cậu cũng chỉ còn một tháng để sống, một tháng sau miệng cậu sẽ không thể thốt ra lời nào nữa. Nhân lúc còn có thể nói, tất nhiên phải nói cho đã!
Nói cho sướиɠ miệng chính là sảng khoái như vậy!
Minh Di ném xuống phòng livestream một quả bom tấn, rồi quay sang thưởng thức cảnh vật ngoài cửa sổ xe.
Muốn khiến bản thân dễ chịu, quả nhiên vẫn phải điên một lần mới được.
Nhìn số liệu đang tăng vọt thẳng tắp, đạo diễn Trần suýt chút nữa cười đến rách miệng.
Mời Minh Di tham gia tổ chương trình, quả nhiên là một quyết định chính xác!
Nhìn xem, nhìn xem, chương trình vừa mới bắt đầu đã bung ra một quả dưa to như vậy, kỳ này tỷ suất người xem chắc chắn không thể thấp!
Đạo diễn Trần đã bắt đầu mong đợi tình huống khi Minh Di và Yến An chạm mặt.
Ước chừng nửa giờ sau, xe rốt cuộc cũng đến được điểm đích - thôn Thanh Sương nằm sâu trong núi nhỏ.
Ngôi làng nhỏ trong rừng núi này thực ra là một điểm du lịch khá ít người biết đến, nổi tiếng nhờ cảnh sương mù tiên cảnh bao phủ sơn thôn. Nơi này không bị khai thác du lịch quá mức, vẫn còn giữ được những phiến đá xanh cổ xưa và những ngôi nhà kiến trúc cũ kỹ đầy hương vị thời gian.
Các khách mời lần lượt xuống xe, tập trung ở cổng làng.
Đường núi quanh co, thời gian ngồi xe lại lâu, phần lớn khách mời đều có chút say xe, vừa xuống xe liền thi nhau phàn nàn tổ chương trình, góp đủ hiệu quả cho tiết mục.
《Chúng ta ở trên đường》 có bốn khách mời cố định, thường được fan chương trình gọi vui là tổ hợp “Già yếu bệnh tàn”.
Già: Ảnh đế Quý Triển Vân, tên tuổi lão làng.
Yếu: Ca sĩ nổi tiếng Chúc Vũ, bởi từng hai lần bị nắng gắt chiếu đến mức ngất xỉu nên được gọi như vậy.
Bệnh: Thẩm Phán xuất thân từ nhóm nhạc nữ, nghe nói mắc chứng ám ảnh cưỡng chế.
Tàn: Thần tượng lưu lượng đang hot Kỷ Niên, “tay tàn”, nấu ăn lần nào cũng ra món đen tối.
Vừa thấy Yến An bước xuống xe, bốn khách mời cố định lập tức phối hợp hò reo vui mừng, trong đó Chúc Vũ quen thân với Yến An còn đặc biệt nhiệt tình chào hỏi.
Đến khi Minh Di xuất hiện, bầu không khí thoáng cái trở nên ngượng ngập.
Giới giải trí ai cũng biết Minh Di và Yến An quan hệ không tốt, hai người cùng xuất hiện, làm sao tránh khỏi lúng túng.
Minh Di không thèm để ý ánh mắt xung quanh, nghiêm túc chào hỏi rồi đi thẳng tới chỗ đứng của mình.
Không biết có phải tổ chương trình cố ý sắp xếp hay không, mà Yến An lại đúng lúc đứng ngay bên cạnh Minh Di.
“Anh hai, thật trùng hợp, anh cũng tới tham gia chương trình này à.” Yến An chủ động bắt chuyện, dường như hoàn toàn không để tâm tới những chuyện khó chịu từng xảy ra trước đó, mỉm cười thân thiện với Minh Di.
Minh Di nhìn chằm chằm vào gương mặt tươi sáng của Yến An, đè xuống ác ý bất chợt dâng lên trong lòng, thản nhiên đáp:
“Không trùng hợp đâu, là tổ chương trình cố ý mời tôi tới đấy.”
Yến An không ngờ Minh Di lại thẳng thắn đến vậy, nhất thời sững người.
Trước đây ít ra trước ống kính, Minh Di còn cố gắng miễn cưỡng tỏ ra thân thiện với cậu, nhưng lần này, sao Minh Di lại không chịu đi theo lẽ thường nữa?
Yến An ấp úng, nhất thời không biết nên nói gì tiếp theo. Chúc Vũ nhìn thấy cảnh đó, cho rằng Minh Di lại đang bắt nạt Yến An, liền nhíu mày, trực tiếp đổi chỗ với Yến An, ý tứ bảo vệ Yến An rõ ràng không thể rõ hơn.
[Á á á, này chính là bảo vệ rồi nha mấy má, mẹ ơi, CP Trú Nhan của tui là thật đó!]
[Tôi chịu thua rồi, An An người ta nói chuyện với hắn đàng hoàng, hắn làm gì phải cư xử như vậy chứ!]
[Xin lỗi nha, người ta vừa mới nói rõ rồi mà, Minh Di thực sự rất ghét Yến An, ai mà tử tế nổi với kẻ chiếm đoạt cuộc đời mình chứ...]
[Nói cả trăm lần rồi, An An đâu phải cố ý! Chẳng lẽ là An An đẩy Minh Di về nông thôn chắc? Trong chuyện này An An cũng là người bị hại mà!]
Tổ chương trình khoái chí nhìn cảnh khán giả tranh cãi ầm ĩ, càng ồn ào, nhiệt độ lại càng cao.
Chủ đề thật giả thiếu gia từ trước đến nay luôn là đề tài hot, e rằng cho đến khi chương trình kết thúc, độ nhiệt này cũng khó mà giảm xuống.
Hành động đổi chỗ của Chúc Vũ quá rõ ràng, khiến các khách mời khác không nhịn được nhìn thêm mấy lần.
Quý Triển Vân vẫn điềm tĩnh như thường, không nói gì.
Thẩm Phán định mở miệng rồi lại thôi, vì chứng cưỡng bức của cô bắt đầu phát tác, nhìn thấy đội hình đứng không theo thứ tự chiều cao khiến trong lòng cô ngứa ngáy, khó chịu vô cùng.
Kỷ Niên thì lén bĩu môi một cái.
Kỷ Niên vốn chẳng ưa Yến An, không chỉ vì vai diễn anh từng nhắm tới bị Yến An giành mất, mà còn vì anh cảm thấy con người Yến An hoàn hảo đến mức giả tạo.
Đến cả Chúc Vũ cũng thế, Minh Di người ta có làm gì đâu, chỉ mới nói một câu thôi mà hắn ta đã nhảy ra bảo vệ Yến An rồi.
Giả tạo thật.
Cơn sóng nhỏ này rất nhanh đã lắng xuống. Theo thường lệ, tổ chương trình lập tức bắt đầu nội dung đầu tiên.
“Lại phải chia đội hả?” Kỷ Niên cau mày, cảnh giác hỏi: “Đừng nói là lại bắt tụi tôi chia đội thi đấu đó nha!”
Đạo diễn Trần cười ha hả: “Các khách mời tự do chia đội, ba người một tổ. Nhắc nhẹ: kỹ năng nấu nướng của đồng đội sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới mức sống của các bạn trong những ngày tiếp theo đấy nha.”
“Hả?” Kỷ Niên tuyệt vọng kêu lên: “Vậy cái đứa tay tàn như tôi sống sao nổi đây trời!”
Vừa nghe xong, Chúc Vũ lập tức nắm chặt lấy Yến An: “An An, em vào đội anh đi, anh nấu ăn ngon lắm.”