Chương 24

Minh Di không biết những bình luận kia đang nói gì, chỉ nghe câu hỏi của nhân viên thì sững lại, bỗng ngẩn người xuất thần.

Trước khi bị Yến gia tìm về, Minh Di từng sống ở một vùng quê nghèo lạc hậu. Bố mẹ nuôi đối xử với cậu chẳng ra gì, vì sinh tồn, cậu từng chịu đủ loại khổ cực.

Minh Di vẫn luôn cảm thấy đó là một quãng đời tăm tối mà cậu không muốn nhắc tới, càng không muốn để ai biết đến những tháng ngày nghèo khổ và đáng thương ấy.

Cậu muốn vượt qua Yến An, muốn rực rỡ chói lóa như Yến An.

Trên người cậu sao có thể có vết nhơ tối tăm không đáng nhắc đến kia?

Chuyện Yến gia từng tìm Minh Di trở về chỉ có người trong giới mới biết, hơn nữa để tránh người ngoài dị nghị Yến An, Yến gia chưa từng công khai việc Yến An là thiếu gia giả, mà vẫn để cậu ta giữ danh nghĩa “Tam thiếu gia Yến gia” như cũ.

Vì thế, sau khi Minh Di được tìm về, không tránh khỏi bị đem ra làm chủ đề bàn tán trong giới, hết lần này đến lần khác bị đem ra so sánh với Yến An.

Minh Di được đón về khi đã mười bốn tuổi, bất kể cậu có cố gắng học tập đến mức nào, cũng không sao đuổi kịp thành tích mà Yến An đã tích lũy từ trước.

Một cách tự nhiên, cậu — một “đồ nhà quê” đến từ vùng nông thôn nhanh chóng bị gạt ra khỏi các vòng xã giao hào nhoáng.

Chính vì từng bị chê cười như vậy mà Minh Di rất ghét nhắc đến xuất thân của mình.

Thế nhưng hiện tại... Minh Di nghĩ, những điều đó đều không còn quan trọng nữa.

Cậu không cần phải che che giấu giấu, cũng chẳng cần phải vì giữ mặt mũi mà nghĩ ra cả trăm lý do gượng gạo.

Cái bí mật mà cậu từng nghĩ cả đời này sẽ không thể mở miệng nói ra, giờ lại được thốt lên một cách nhẹ nhàng đến vậy.

“Vì hồi trước tôi vẫn luôn sống ở nông thôn. Muốn vào thành phố thì phải ngồi xe buýt cả tiếng đồng hồ.”

Minh Di nhìn ra ngoài cửa sổ:

“Trong đó có đến nửa tiếng là đường núi như thế này.”

Lời vừa dứt, không chỉ nhân viên công tác sững người mà cả làn đạn cũng tràn ngập dấu hỏi chấm.

[???]

[Cậu đang nói gì vậy? Cậu là nhị thiếu gia nhà Yến cơ mà, sao lại sống ở nông thôn được?]

Nhân viên công tác giống như phát ngôn thay khán giả, sau vài giây ngơ ngác thì vội vàng hỏi tiếp:

“Sao có thể chứ! Tôi nhớ rõ nhà cậu với An An đều ở thủ đô mà?”

Nghe thấy cái tên “Yến An”, nụ cười trên khóe môi Minh Di khẽ phai nhạt:

“À, chúng tôi không phải anh em ruột. Tôi được Yến gia tìm về khi mười bốn tuổi.”

Không phải anh em ruột? Mười bốn tuổi mới được đón về Yến gia??

Cả chương trình như được rưới dầu vào lửa!

Phòng livestream của Minh Di trong nháy mắt đã bị khán giả ùn ùn kéo vào xem, lượt người xem tăng vọt không phanh!

[Ý cậu ta là gì? Không lẽ... là cái tôi đang nghĩ thật sao... kịch bản thiếu gia thật - thiếu gia giả?]

[Giả đi! Nhà họ Yến chưa từng nói An An là thiếu gia giả mà?]

[Đừng tin! Nhất định lại là chiêu trò của ymy! Cố tình bôi bẩn An An! Không biết xấu hổ thật sự!]

[Motto motto! Tôi thích mấy drama hào môn thế này lắm, nhiều vào, càng nhiều càng tốt, ăn sướиɠ miệng cực kỳ!]

Bình luận bay qua vun vυ"t, nhân viên công tác cũng không ngờ rằng mình chỉ thuận miệng hỏi một câu, lại có thể khơi ra một quả dưa* kinh thiên động địa như thế. Lúc này, nhận được chỉ thị của đạo diễn truyền tới, cô ta lại tiếp tục hỏi:

“Có lời đồn nói quan hệ giữa cậu và An An không được tốt...”

“Đúng vậy, quan hệ giữa chúng tôi không tốt,” Minh Di thẳng thừng nói: “Tôi ghét cậu ta.”

“Rất ghét.”

Nhìn thấy nhân viên công tác kinh ngạc, Minh Di không còn che giấu bản thân, mặc kệ những bực bội trong lòng, biến tất cả thành lời nói, trút ra cho hả dạ.

Trên mặt cậu nở nụ cười, nhưng trong mắt lại không hề có ý cười. Cậu nhìn thẳng nhân viên công tác, hỏi ngược lại:

“Nếu là cô, cô cuối cùng cũng được cha mẹ ruột đón về nhà, vốn tưởng rằng có thể hạnh phúc, vậy mà cha mẹ mãi mãi thiên vị kẻ đã chiếm lấy cuộc đời cô, hoàn toàn không quan tâm đến cô, vậy cô có thích kẻ đã cướp đi cuộc đời mình không?”

Nhân viên công tác há hốc miệng, nhưng lại á khẩu không nói được lời nào.

Người xem cũng bị những lời của Minh Di làm cho sững sờ.

Minh Di phát điên rồi sao? Lại dám nói thế này?

[Không phải chứ, chuyện này thật hay giả vậy?]

[Nếu thật sự là như thế, thì việc cậu ấy ghét Yến An tôi thấy cũng có thể hiểu được... Đổi lại là tôi, chắc cũng có ý nghĩ gϊếŧ người mất.]

[Nhưng liên quan gì đến An An, cậu ấy đâu có cố ý làm thiếu gia nhà người ta, cậu ấy cũng vô tội mà!]

[Má ơi, cẩu huyết như phim vậy, rốt cuộc là thật hay biên kịch đây! Mau có ai xác minh thật giả đi!]

Chẳng bao lâu sau, hashtag #thật giả thiếu gia# liền leo lên hot search. Đám dân mạng chưa rõ chân tướng bấm vào xem thử, ai nấy đều bị tình tiết cẩu huyết làm cho trợn tròn mắt.

Quả dưa này, đúng là kí©h thí©ɧ thật!

Vô số người mới tràn vào phòng livestream của Minh Di, số liệu phòng livestream nhanh chóng bị sập.

Nhân viên công tác như bị đả kích quá lớn, tiếp theo cũng không dám hỏi thêm gì nữa.

Còn Minh Di lại cảm thấy ngực mình nhẹ nhõm hẳn, một sự nhẹ nhõm mà từ trước tới nay cậu chưa từng cảm nhận được.

Cậu đã lâu rồi không được nếm trải mùi vị này — không phải ép buộc bản thân, không phải giả vờ thành người khác, không phải vì lấy lòng người khác mà cắn răng nuốt trọn mọi uất ức và không cam lòng.