Chương 23

Mỗi khách mời ngồi riêng một xe, lúc này Yến An đang ngồi ở ghế sau.

Một tia nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên gương mặt tinh xảo của hắn, trong trẻo, xinh đẹp, trắng đến mức toàn thân như đang tỏa sáng.

Chỉ là sắc mặt Yến An có chút không được tốt cho lắm.

[An An làm sao vậy? Say xe à?]

Nhân viên ngồi cạnh lo lắng hỏi một câu, Yến An cố gắng nở nụ cười, miễn cưỡng đáp:

“Có hơi choáng chút thôi, không sao đâu, tôi đã uống thuốc say xe rồi.”

Nhân viên công tác hỏi:

“An An, trước đây cậu từng tìm hiểu gì về chương trình của chúng tôi chưa?”

“Có chứ, anh Chúc Vũ đã nhắc với tôi rồi, trong chương trình này thì phải buông bỏ hình tượng, xin cơm cho đàng hoàng.”

Yến An chớp mắt, nở nụ cười trêu ghẹo:

“Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để đi xin cơm rồi.”

Chúc Vũ là một trong những khách mời thường trú của 《Chúng ta ở trên đường》.

Trong và ngoài giới ai cũng biết Chúc Vũ và Yến An là bạn rất thân, quan hệ hai người rất tốt, thỉnh thoảng liên lạc riêng cũng chẳng có gì lạ.

Bình luận bay đầy màn hình:

[An An thật bình dị dễ gần, yêu quá đi mất!]

[Cười chết mất thôi, “xin cơm cho đàng hoàng”, Chúc Vũ anh dạy An An ấn tượng gì kỳ quặc thế này!]

Chặng đường trên núi khá dài, để đảm bảo tính hấp dẫn cho livestream, nhân viên công tác lại hỏi thêm vài câu rồi giả vờ thần bí nói:

“Nói thật nhé, lần này bọn tôi còn mời một vị khách mời thần bí nữa đó, An An thử đoán xem là ai nào?”

“Khách mời thần bí sao? Không cho chút gợi ý nào thì khó đoán quá...”

Yến An làm bộ khó nghĩ, chống cằm ra chiều suy tư.

Nhân viên cười nhắc khéo:

“Nhắc nhẹ nhé: khách mời thần bí này cùng họ với cậu đấy.”

Yến An hơi sững người, ánh mắt khẽ dao động, lộ ra vài phần kinh ngạc:

“Cùng họ... chẳng lẽ là... anh hai sao?”

Yến An vẫn đang đoán mò, trong khi đó khán giả theo dõi phòng livestream, những người sớm đã nhìn thấy vị “khách mời thần bí” qua các góc quay khác thì đã náo loạn cả lên:

[Tôi phục thật, tổ chương trình sao lại mời được cái người đó, cố ý tạo drama à?]

[Tổ chương trình vì câu view mà bất chấp thủ đoạn, không sợ cái người đó lại giở trò sau lưng, rồi xảy ra sự cố ngoài ý muốn sao?]

[Ymy rốt cuộc bao giờ mới cút khỏi giới giải trí! Hắn giải ước với công ty rồi mà, sao còn được tham gia cái show này, tài nguyên tốt thật nhỉ?]

[Người ta hoàng tộc đấy, đại thiếu gia làm sao mà cút dễ như vậy.]

[Nghĩ tới cái học trò tinh tướng đó lại chuẩn bị tới trước mặt An An để làm trò ghê tởm, tôi buồn nôn quá, ọe.]

Tổ chương trình cố tình mời Minh Di — người có danh tiếng chẳng mấy tốt đẹp chính là để câu view.

Thấy lượng người xem livestream ngày càng tăng, làm sao họ chịu bỏ qua cơ hội vàng này chứ.

Nhân viên công tác rất nhanh đã xác nhận “khách mời thần bí” chính là Minh Di, sau đó cười hỏi tiếp:

“Nghe nói An An và Minh Di quan hệ không được tốt lắm, tin đồn đó là thật hả?”

“Đương nhiên không phải.” Yến An do dự một chút, nhưng vẫn kiên định lắc đầu:

“Chúng tôi là người một nhà, có chút mâu thuẫn nhỏ cũng là chuyện bình thường thôi. Anh hai... chỉ là tính tình hơi tệ một chút, nhưng con người anh ấy thật ra rất tốt.”

[Ôm ôm bảo bối, An An nhà chúng ta đúng là tiểu thiên sứ, bị cái tên học nhân tinh kia ghê tởm đến vậy mà vẫn không nỡ nói xấu hắn...]

[Không phải tôi nói chứ, có vài người thật sự không xứng có được một đứa em tốt như vậy.]

[Không biết xấu hổ, năng lực chẳng có mà còn bày đặt ra vẻ bá vương học đường, Yến gia sao lại có thể nuôi ra loại người này, đúng là làm mất mặt Yến gia!]

Bên kia, trong xe, Minh Di lười biếng dựa lưng vào ghế, cửa kính xe mở hé, gió mát lùa qua mặt mang theo hương vị trong lành dễ chịu thấm tận ruột gan.

Minh Di đại khái cũng đoán được lúc này bình luận chắc lại đang chửi rủa mình cái gì, nhưng tâm trạng hắn cũng không còn u ám như trước nữa.

Chửi thì chửi đi, có mất miếng thịt nào đâu.

Lần này cậu đến đây chỉ là để chơi một trận mà thôi.

Hoàn toàn buông lỏng, hoàn toàn tự do.

Vì thế, khóe môi Minh Di thậm chí còn thấp thoáng một nụ cười nhẹ nhàng.

Nhân viên đi cùng thấy vậy thì kinh ngạc trước trạng thái của cậu không nhịn được hỏi:

“Minh Di, tâm trạng của cậu hôm nay hình như rất tốt đấy?”

Minh Di thản nhiên đáp:

“Ừ, lâu lắm rồi mới được hít thở không khí trong lành như thế này.”

Nhân viên tò mò hỏi tiếp:

“Đường núi nhiều khúc cua thế này mà cậu không say xe à?”

Minh Di nhàn nhạt nói:

“Trước đây tôi hay phải ngồi những chuyến xe vòng vòng kiểu này, quen rồi.”

“Hả? Sao lại thế được?” Nhân viên càng thêm tò mò, bản năng cảm thấy trong đó hẳn có chuyện, liền truy hỏi:

“Có thể kể thêm được không?”

Nghe đoạn đối thoại này, những bình luận ác ý trên màn hình lại dâng lên:

[Tới rồi, học nhân tinh lại chuẩn bị thêm thắt chuyện cho mình đây.]

[Haha, lại chiêu trò thường thấy của ymy.]

[Bắt được từ khóa rồi nhé - đường núi, xe. Mạnh dạn đoán thử, Yến đại thiếu gia trước đây chắc đi Haruna làm thần đua xe đấy.]

[Bá vương học đường, đua xe, được rồi được rồi, đúng là củng cố ấn tượng về con nhà giàu (trừ tiểu thiên sứ An An).]