Chương 22

Tạ Vân Hiết còn sắp xếp cho Minh Di hai trợ lý, nhưng tối nay Minh Di không để trợ lý tới giúp, mà tự mình thu dọn hành lý.

Lúc cậu đến nhà họ Tạ, trong rương hành lý gần như chẳng có gì.

Quần áo mới đều là do Tạ Vân Hiết mua cho.

Minh Di biết chương trình lần này quay ở trong núi, nên chọn vài món quần áo thực dụng, áo dài tay, quần dài bền chắc, thêm một chai thuốc chống muỗi, tất cả cùng bỏ vào vali.

Cửa mở ra, Tạ Vân Hiết bước vào:

“Đang thu dọn hành lý à?”

Minh Di còn chẳng buồn ngẩng mắt:

“Tạ tổng rảnh rỗi quá nhỉ? Công ty anh không có việc gì làm sao?”

Nhắc tới chuyện này, Tạ Vân Hiết liền thở dài:

“Trước đây tôi đâu phải làm cái nghề này, mấy ngày nay chán đến chết.”

Thấy bộ dạng Tạ Vân Hiết có vẻ không định đi ngay, Minh Di dứt khoát ngồi thẳng dậy, ngồi xuống mép giường:

“Trước đây anh làm gì?”

“Sinh học, chế dược.” Tạ Vân Hiết nói bằng giọng điệu rất bình thản:

“Trên thị trường, gần 85% thuốc ức chế đều là do công ty tôi sản xuất.”

Minh Di hơi kinh ngạc:

“Vậy chẳng phải anh... gần như nắm quyền khống chế cả mạch máu của Alpha và Omega sao?”

Tạ Vân Hiết búng tay một cái:

“Thế nào, Tạ lão sư của cậu rất có bản lĩnh đúng không?”

Minh Di ngửa đầu nhìn anh, trong mắt ánh đèn ấm áp phản chiếu gợn sóng, khẽ gật đầu:

“Đúng là rất có bản lĩnh.”

Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của Minh Di, ngón tay Tạ Vân Hiết bỗng ngứa ngáy, khó hiểu dâng lên ý muốn đưa tay chọc chọc cậu một cái.

Đáng tiếc hai người còn chưa thân thiết đến mức đó, tự dưng động tay thì có phần đường đột.

Không nhịn được, Tạ Vân Hiết lén dùng tin tức tố của mình khẽ chọc vào mặt Minh Di.

He, dễ chịu thật.

Được chọc vào người vợ mà mình thích trong sách cơ đấy.

Beta không cảm nhận được tin tức tố, quả nhiên Minh Di không phát giác ra gì, nghỉ ngơi một lát rồi lại tiếp tục thu dọn hành lý.

Theo cốt truyện, đây là lần cuối cùng Minh Di xuất hiện trên sân khấu chính văn.

Nghĩ tới ngày mai phải đối mặt với những tình tiết tiếp theo, Minh Di trằn trọc mãi không ngủ được.

Bao nhiêu lần đối đầu với Yến An, gần như lần nào kẻ thất bại thảm hại cũng là cậu.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng quả thực trong lòng cậu đã sinh ra một nỗi sợ đối với Yến An.

Yến An giống như một ngọn núi lớn mà cậu chưa bao giờ vượt qua nổi.

Trên ngọn núi ấy, Minh Di đã ngã quá nhiều lần, ngã đến đau, ngã đến sợ.

Nỗi bất an đeo bám cậu đến tận sáng hôm sau, khi chuẩn bị xuất phát.

Điều khiến Minh Di bất ngờ là Tạ Vân Hiết lại cố ý dậy sớm để tiễn mình.

“Đừng căng thẳng.” Tạ Vân Hiết lấy dáng vẻ người từng trải trấn an cậu:

“Cứ coi như đây là một ván game, cứ làm theo cách cậu thấy thoải mái nhất là được.”

“Cậu nhất định sẽ làm được.” Tạ Vân Hiết vỗ nhẹ vai Minh Di, đôi mắt xanh xám sâu thẳm mang theo ý cười cổ vũ.

Những lời ấy như một câu thần chú ngắn ngủi, khiến lòng Minh Di bỗng bình tĩnh lạ thường.

Đúng vậy, chỉ là một ván game thôi.

Khi trước, người ta cầm dao, cậu là cá nằm trên thớt.

Nhưng giờ, Yến An không còn là một bug không thể giải nổi.

Có chiến lược, thì sẽ có cách vượt qua.

《Chúng ta ở trên đường》 là một chương trình tạp kỹ sinh hoạt lấy phong cách nhàn nhã làm chủ, mỗi tập lại chọn một địa điểm khác nhau.

Lần này, tổ chương trình chọn quay tại một ngôi làng nhỏ yên tĩnh nằm sâu trong núi.

Muốn vào được làng, trước hết phải vượt qua con đường núi với mười tám khúc cua ngoằn ngoèo.

Máy bay không người lái bay qua từ trên cao, toàn bộ cảnh núi rừng xanh ngút ngàn thu hết vào trong màn hình.

Nhìn từ góc độ trên cao, con đường núi ngoằn ngoèo tựa như một dải lụa bạc quấn quanh sườn núi, một đoàn xe nối đuôi nhau chạy dọc theo dải lụa đó, chính là những vị khách mời lần này của chương trình.

Ống kính quay lại bên trong xe, phòng livestream của mỗi khách mời đều đã bật sáng.

Lần này 《Chúng ta ở trên đường》 chọn hình thức phát sóng trực tiếp, chia cảnh riêng biệt, khán giả có thể tự do lựa chọn phòng livestream để theo dõi.

Phòng livestream vừa sáng lên, vô số khán giả ngồi canh đã lập tức ùa vào.

[Vu Hồ số một!]

[Tới rồi tới rồi!]

[Trời ơi, cảnh đẹp quá... Vậy lần này là đi xin cơm ở làng núi sao?]

Tuy 《Chúng ta ở trên đường》 là chương trình sinh hoạt nhẹ nhàng, nhưng tổ chương trình rất thích thêm yếu tố cạnh tranh vào nhiệm vụ, cho nên trong chương trình thường xuyên xuất hiện cảnh khách mời vì một củ cà rốt mà tranh nhau ầm ĩ.

Vì một miếng ăn, khách mời không ít lần bị làm cho mặt mũi lấm lem, cống hiến vô số tình huống dở khóc dở cười cho khán giả.

Vì vậy chương trình này còn bị fan gọi đùa là《Chúng ta đi xin cơm》.

Lần này vừa nhìn đã biết khách mời phải đi sâu vào núi, mà trong núi thì thiếu thốn vật tư, muốn kiếm được cơm ăn, độ khó rõ ràng tăng lên không ít.

Khán giả đã bắt đầu mong đợi những tình huống thú vị sẽ xảy ra.

Nhưng lúc này, phần lớn người xem đều dồn dập kéo vào phòng livestream của Yến An.

[Hú hú hú khách mời bay ngàn dặm vẫn là An An đẹp nhất!]

[Quá tuyệt! Tập này quyết định bớt mắng tổ chương trình mấy câu, he he.]