Chương 21

Một ván game kết thúc, Minh Di thu hoạch được không ít.

“Game này đúng là khá thú vị.” Cuối cùng cậu cũng đánh giá như vậy.

Tạ Vân Hiết quay sang nhìn cậu:

“Vậy sau này cậu còn muốn chơi nữa không? Tôi có thể chơi cùng.”

Minh Di suy nghĩ một lúc, không trả lời ngay.

Trong đầu cậu đang tiêu hóa những ẩn ý mà Tạ Vân Hiết vừa truyền đạt.

Thông qua quá trình cùng nhau chơi game vừa rồi, Minh Di gần như chắc chắn, Tạ Vân Hiết đang dùng cách nói bóng gió để truyền tin quan trọng cho cậu.

Bởi vì Tạ Vân Hiết bị hệ thống giám sát, không thể hành động nhiều, trong khi Minh Di thì không bị ràng buộc bởi hệ thống, lại là người thức tỉnh giống anh, có thể âm thầm hành động.

Nếu hai người hợp tác, có lẽ có thể phá được thế cục chết chóc trước mắt.

Có nên thử một lần không?

Những kinh nghiệm của Tạ Vân Hiết ở thế giới này, liệu có thật sự đáng tin?

Thấy Minh Di trầm mặc, Tạ Vân Hiết cố tình khơi gợi:

“Cậu thật sự không muốn đánh cho Yến An một trận, xé toạc cái mặt nạ giả tạo của hắn, khiến hắn mất mặt ngay trên màn hình lớn à?”

Hệ thống kích động hét lên:

[Đúng rồi! Chính là như vậy, khuyên cậu ta tiếp đi!]

Tên pháo hôi độc mồm độc miệng kia, mau đi tham gia tổng nghệ* làm trò lớn cho tôi!

(*Tổng nghệ = chương trình tạp kỹ)

Minh Di chăm chú nhìn Tạ Vân Hiết một cái thật sâu, trên mặt lộ vẻ do dự:

“Để tôi suy nghĩ thêm đã.”

Tạ Vân Hiết vẫn không bỏ cuộc:

“Chỉ cần cậu chịu đồng ý, bên tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn nguyện vọng của cậu.”

Sau khi Tạ Vân Hiết rời đi, Minh Di nằm trên giường, trong đầu không ngừng lặp lại đoạn đối thoại giữa cậu và Tạ Vân Hiết.

Tuy cậu không rõ Tạ Vân Hiết đã trải qua những gì, nhưng trong cục diện hiện tại, Tạ Vân Hiết đã cho cậu một gợi ý và một hướng giải quyết.

Có nên đến chương trình tạp kỹ đó để kiểm chứng không?

Lần này, Minh Di rất nhanh đã đưa ra quyết định.

Ngay cả cái chết cậu còn không sợ, thì còn ngại gì nữa?

Cùng lắm là liều mạng một phen, nếu không thành... thì chết thôi.

Minh Di lại suy nghĩ thêm, nhớ lại việc Tạ Vân Hiết liên tục nhấn mạnh hai chữ “nguyện vọng”.

Tạ Vân Hiết rốt cuộc muốn nhắc nhở mình điều gì?

Hệ thống chỉ có thể thực hiện một “nguyện vọng không vi phạm cốt truyện”, nhưng vấn đề là: vận mệnh của Minh Di đã bị cố định bởi cốt truyện rồi.

Cậu không thể ly hôn với Tạ Vân Hiết.

Cậu cũng không thể tránh khỏi kết cục bi thảm là bị chết chìm.

Sinh mệnh của cậu chỉ còn lại đúng một tháng.

Vì vậy, nguyện vọng của cậu... chỉ có thể đặt vào một tháng cuối đời này.

Minh Di nhìn chằm chằm trần nhà, trong đầu nhanh chóng hiện lên tất cả những thông tin cậu nắm được từ giấc mơ.

Cốt truyện lớn không thể tránh, nhưng cốt truyện nhỏ thì có thể bỏ qua.

Chính văn lấy góc nhìn của Yến An làm chủ đạo, mà những gì nằm ngoài tầm mắt của Yến An, có lẽ chính là con đường sống duy nhất mà cậu có thể thao tác.

Minh Di nghĩ, hình như cậu đã biết nên đưa ra yêu cầu gì rồi.

Ngày hôm sau, khi Tạ Vân Hiết lại đến để tiếp tục làm công tác tư tưởng cho Minh Di, cuối cùng Minh Di cũng mở lời, đưa ra yêu cầu của mình.

“Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng làm điều gì thực sự là vì bản thân mình.” Minh Di bình thản nói:

“Tất cả những việc tôi từng làm, đều chỉ là vì chạy theo cái bóng của Yến An.

Lần này, tôi muốn sống một lần... vì chính mình.”

Hệ thống thấp thỏm:

[Ý cậu ta là gì vậy?]

Tạ Vân Hiết bình tĩnh đáp trong đầu:

“Chưa rõ, nghe tiếp đã.”

Minh Di tiếp tục:

“Vì thế, nguyện vọng tôi muốn đưa ra là khi tôi không cần thực hiện cốt truyện, tôi có thể được tự do ra ngoài.”

Hệ thống suýt nữa thì hét lên vỡ âm:

[Cái gì cơ?]

Tạ Vân Hiết vội vàng trấn an:

“Biết rồi, biết rồi, đừng hoảng. Cậu ấy chỉ muốn ra ngoài đi dạo chút thôi, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cốt truyện. Cậu sợ cái gì chứ?”

Hệ thống đau khổ phản đối:

[Nhưng trong nguyên tác đâu có như vậy! Trong nguyên tác, sau khi Minh Di trở về thì bị phản diện nhốt ở trong nhà mà...]

Tạ Vân Hiết không thể không nhắc nó:

“...Nhưng nguyên tác cũng đâu có cái tình tiết “phản diện chơi game với Minh Di” đâu.”

Hệ thống:

[...] Nghe cũng có lý.

“Những thứ đó đều chỉ là cốt truyện nhỏ thôi, có làm hay không cũng không quan trọng.” Tạ Vân Hiết nghĩ ngợi, rồi đề xuất một phương án khả thi với hệ thống:

“Đừng lo, cho dù cậu ấy ra ngoài thì sao chứ? Tôi sẽ sắp xếp cho cậu ấy vài tình tiết tấu hài, cho cậu ấy đóng vài đoạn so sánh đối lập với Yến An. Đến lúc đó chẳng phải còn tăng độ “sảng” cho nhân vật chính hơn sao?”

Hệ thống tưởng tượng một chút, hình như... đúng thật là vậy.

Việc Minh Di bị phản diện ngược đãi trong cốt truyện nhỏ, xét đến cùng, chẳng phải cũng chỉ để tăng độ “sảng” cho vai chính thôi sao?

So với việc cứ làm mấy nhiệm vụ phụ hành hạ nhân vật để tăng độ sảng một cách gián tiếp, chẳng bằng để Minh Di đóng vài vai phụ tấu hài, tạo tình huống đối lập rõ ràng, tăng độ sảng trực tiếp luôn còn hơn.

Hệ thống vui mừng, liên tục khen ngợi Tạ Vân Hiết:

[Vẫn là ký chủ của tôi phản ứng nhanh nhất!]

Tạ Vân Hiết khiêm tốn đáp:

“Đâu có đâu có, tôi chỉ là hơi ác độc một chút thôi.”

Vậy là sau một hồi thương lượng như vậy, Minh Di cuối cùng cũng đồng ý tham gia chương trình tạp kỹ với tư cách nhóm phụ để làm nền cho nhân vật chính.

Hệ thống cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thấy Tạ Vân Hiết vẫn chăm sóc Minh Di ăn ngon ngủ yên, nó cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Dù sao thì cái tên pháo hôi ác độc kia cũng sắp chết rồi, chỉ cần đối phương chịu ngoan ngoãn theo cốt truyện, để cậu ta sống thêm vài ngày dễ chịu cũng chẳng sao.

Minh Di hình như rất thích chơi game, trước đêm tổng hội, cậu lại cùng Tạ Vân Hiết chơi thêm một lúc trò chơi hai người.

Tạ Vân Hiết là một người thầy rất tốt, chẳng tiếc gì mà chia sẻ hết kinh nghiệm của mình cho Minh Di.

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến đêm trước khi Minh Di xuất phát.

Hiện tại Minh Di đã giải trừ hợp đồng với công ty cũ, mấy ngày nay cũng đã ký hợp đồng với công ty giải trí dưới trướng Tập đoàn Tạ thị, thông qua người đại diện mới, bắt đầu liên lạc với tổ tiết mục 《Chúng ta ở trên đường》.