Minh Di không nhịn được mà nghĩ sâu thêm:
Rốt cuộc hệ thống là thứ gì? Nó để ý chuyện cốt truyện hoàn chỉnh như vậy, thật sự chỉ là để thế giới này vận hành ổn định thôi sao?
Một cốt truyện hoàn chỉnh rốt cuộc mang lại lợi ích gì cho hệ thống?
Càng khiến Minh Di để tâm hơn, còn có một chuyện khác...
Từ sau khi bắt đầu khuyên hắn tham gia chương trình tạp kỹ, Tạ Vân Hiết đã không tiếp tục làm theo cốt truyện nữa, hơn nữa dường như cũng không bị phạt điện giật nữa.
Điều này chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ cái gọi là cốt truyện thực ra hoàn toàn có thể bỏ qua, hệ thống có quyền quyết định việc có cần đi theo cốt truyện hay không.
Quyền hạn của hệ thống lớn hơn những gì Minh Di tưởng tượng rất nhiều.
Minh Di chớp mắt, ánh mắt khẽ di chuyển, dừng lại trên người Tạ Vân Hiết, như đang suy nghĩ gì đó.
Suy nghĩ một chút, Minh Di đại khái đoán được Tạ Vân Hiết đã dùng lời gì để thuyết phục hệ thống.
Không ngoài dự đoán, chắc là đổi thành lấy thành công ở cốt truyện lớn để được miễn làm những cốt truyện nhỏ.
Nhưng Tạ Vân Hiết vì sao phải giúp cậu tránh né cốt truyện nhỏ? Động cơ của Tạ Vân Hiết rốt cuộc là gì?
Rõ ràng có thể ngoan ngoãn nghe lời hệ thống, làm nhiệm vụ cho xong, thế mà lại tự dưng làm những chuyện dư thừa để giúp cậu...
Minh Di khựng lại khi đang cầm lát khoai tây, giữa tiếng Tạ Vân Hiết không ngừng khuyên nhủ, cuối cùng cậu mất kiên nhẫn, mở miệng:
“Vậy anh nói thử xem, tham gia cái chương trình tạp kỹ đó tôi được lợi gì?”
Tạ Vân Hiết dịu giọng:
“Mấy cái khác không nói tới, chỉ nói cậu bị ấm ức lâu như vậy, chẳng lẽ không muốn xả giận, mắng Yến An một trận cho hả dạ sao?”
Minh Di khẽ chớp mắt, khóe môi nhếch lên:
“Mắng rồi thì sao? Để càng nhiều người ghét tôi hơn à? Tôi muốn một lợi ích thực tế hơn.”
Tạ Vân Hiết ra vẻ chăm chú lắng nghe:
“Cậu nói đi, chỉ cần hệ thống có thể làm được, nhất định sẽ thỏa mãn cậu.”
Minh Di hơi hé mắt nhìn đối phương:
“Vậy tôi muốn ly hôn với anh.”
Ánh mắt cậu nhìn chằm chằm Tạ Vân Hiết, chỉ thấy Tạ Vân Hiết khựng lại một chút, như đang lắng nghe âm thanh gì đó, rồi lắc đầu:
“Không được, việc này vi phạm yêu cầu của cốt truyện.”
Minh Di lại khép mắt:
“Vậy khỏi cần nói nữa.”
Hệ thống ở bên cạnh đã sắp hỏng mất, Tạ Vân Hiết vẫn giữ thái độ ôn hòa:
“Chỉ cần không trái với cốt truyện đều có thể, cậu nghĩ kỹ lại xem, thật sự không còn mong muốn nào khác sao?”
Minh Di liếc anh một cái, hờ hững nhắm mắt:
“Tôi còn muốn chết, anh gϊếŧ tôi ngay bây giờ đi.”
Hệ thống: [...]
Hệ thống nhiều lần bị vấp phải trắc trở trước Minh Di, đành phải điên cuồng spam trong đầu Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết bị hệ thống làm ồn đến đau cả đầu, ấn ấn giữa trán:
“Được rồi, giao cho tôi, tôi sẽ thuyết phục cậu ấy tham gia chương trình tạp kỹ.”
Hệ thống lập tức dấy lên một tia hy vọng:
[Thật sao?]
“Thật.”
Đến chạng vạng, Tạ Vân Hiết đúng giờ xuất hiện trong phòng Minh Di, nhưng lần này anh không phí lời vô ích nữa mà cầm theo hai tay cầm chơi game, rủ Minh Di cùng chơi.
Minh Di nhìn tay cầm được đưa tới:
“Anh lại định giở trò gì đây?”
Tạ Vân Hiết điềm đạm:
“Không có ý gì khác, chỉ là thấy chán, muốn cùng cậu chơi game cho vui.”
Minh Di nhìn anh nghi ngờ một lúc, cuối cùng vẫn nhận tay cầm, muốn xem rốt cuộc Tạ Vân Hiết định giở trò gì.
Màn hình lớn bật lên, bọn họ chơi một trò game hai người cùng diệt quái.
Tạ Vân Hiết ngồi trên sofa bên cạnh, thoải mái duỗi đôi chân dài, tư thế nhàn nhã hỏi:
“Trước kia từng chơi game chưa?”
Minh Di đáp:
“Có, nhưng chưa từng chơi loại này.”
Tạ Vân Hiết cười nói:
“Vậy thì về khoản chơi game, tôi coi như là tiền bối của cậu rồi.”
Hai chữ “tiền bối” được anh nhấn giọng rõ ràng.
Minh Di nghe vậy, trong lòng bỗng thấy hơi chột dạ, dâng lên một dự cảm khó nói.
Cậu liếc sang Tạ Vân Hiết một cái.
Tạ Vân Hiết lại không nhìn Minh Di, chỉ chăm chú dán mắt vào màn hình, hơi tiếc nuối nói:
“Loại game này hồi nhỏ tôi từng chơi rồi, nhớ là thắng được rất nhiều màn. Đáng tiếc đến màn cuối thì gặp phải một con quái lạ chưa từng thấy, rồi bị diệt luôn.”
“Vậy à?” Minh Di bình thản đáp, không để lộ cảm xúc:
“Hiện giờ chơi lại, cũng giống lần đó bị hố sao?”
“Còn phải xem chúng ta có ăn ý không.” Tạ Vân Hiết cười: “Tôi còn nhớ rõ chiến lược mấy màn đầu, nếu cậu phối hợp tốt, đến cuối thắng cũng không khó.”
“Nói hay nhỉ.” Minh Di cụp mắt, cầm tay cầm lên, không khách khí nói:
“Chơi mà không qua được thì cũng chỉ là loser.”
Tạ Vân Hiết cười đầy ẩn ý:
“Có người đến chơi còn không dám, chẳng phải càng là loser hơn à?”
“...”
Minh Di mím môi, lạnh lùng nói:
“Nói nhảm nhiều làm gì, ai không dám chơi? Bắt đầu đi.”
Minh Di không quen tay cầm cho lắm, thử một hồi lâu mới dần nắm được cách điều khiển.
Tạ Vân Hiết dẫn dắt cậu đi thu thập trang bị và tích lũy kinh nghiệm, vừa chơi vừa chỉ dẫn:
“Chơi game này không thể mới vào đã đâm đầu đánh BOSS, phải biết né tránh mũi nhọn.”
“Mới bắt đầu thì chắc chắn không đánh lại, tốt nhất là trốn trong góc phát triển âm thầm. Đợi khi cậu mạnh hơn nó, lúc đó hãy cưỡi mây bảy sắc oai phong bước lên sân khấu, làm đám quái choáng váng.”
Minh Di nhướng mày:
“Vậy chắc phải trốn rất lâu, hơn nữa đâu đâu cũng có quái, biết trốn đi đâu?”
Tạ Vân Hiết đáp:
“Chạy ra rìa bản đồ ấy, trung tâm bản đồ quái sẽ nhiều hơn.”