Từ đó, đoạn cốt truyện này thực hiện được hai mục tiêu chỉ với một mũi tên: vừa cho “pháo hôi ác độc” Minh Di hoàn toàn rời khỏi sân khấu, vừa làm nổi bật cảm giác "đã đời" từ góc nhìn vai chính. Đồng thời cũng làm xấu hình tượng vai phản diện, để chuẩn bị cho trận đối đầu chính-tà ở phần sau.
Đó cũng là lần xuất hiện cuối cùng của Minh Di trong chính văn.
Tới lúc tái xuất hiện ở phần kết, Minh Di đã là một “người chết”.
Yến An lúc đó rất lâu không gặp lại Minh Di, tiện miệng hỏi vai chính công một câu. Đáp lại, đối phương chỉ mơ hồ nói một câu: “Minh Di có thể... đã chết rồi.”
Và khuyên Yến An sau này nên tránh xa Tạ Vân Hiết, vì người này không phải kẻ tốt lành gì.
Sống không thấy người, chết không thấy xác.
Ngoài Tạ Vân Hiết ra, chẳng ai biết rằng, Minh Di cô độc một mình, vĩnh viễn chìm xuống đáy biển lạnh lẽo.
...
Đọc lại cốt truyện, ngay cả hệ thống cũng cảm thấy nguy cơ tràn tới.
[Tình tiết này quá quan trọng! Nhất định phải để Minh Di lên sân khấu!]
Không có “pháo hôi ác độc” làm nền, cảm giác đã đời của vai chính sẽ lập tức tụt giảm toàn diện!
Hệ thống tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra, vì vậy vội vã thúc giục Tạ Vân Hiết:
[Ký chủ, điểm mấu chốt của cốt truyện sắp tới rồi! Mau đi nói với Minh Di về chuyện chương trình tạp kỹ! Nhất định phải khiến cậu ta đồng ý tham gia!]
"Biết rồi biết rồi." Tạ Vân Hiết thuận miệng ứng phó, nhưng đến tối, anh vẫn làm theo lời hệ thống, chủ động đến tìm Minh Di nói chuyện chương trình tạp kỹ.
Không ngoài dự đoán, phản ứng của Minh Di cực kỳ gay gắt. Trên mặt cậu hiếm khi lộ rõ vẻ chán ghét không hề che giấu:
"Không đi!"
Đúng là bị ký chủ đoán trúng, Minh Di thật sự từ chối lên chương trình!
Hệ thống vừa sửng sốt vừa khó hiểu. Bởi theo nguyên tác, Minh Di chỉ cần nghe nói có cơ hội “xoay mình” là lập tức không chần chừ đồng ý yêu cầu của phản diện, chỉ để đổi lấy một suất tham gia tạp kỹ...
Vậy mà bây giờ, Minh Di lại không đi theo đúng cốt truyện?
Nhưng nghĩ kỹ lại, trong nguyên tác cũng đâu có chi tiết nào về việc Minh Di “rớt phản diện”.
Cho nên... có phải pháo hôi ác độc này đã hoàn toàn lệch đường ray rồi không?
Tạ Vân Hiết không để ý đến sự im lặng choáng váng của hệ thống, kiên nhẫn hỏi Minh Di:
"Cho hỏi vì sao cậu lại không muốn đi?"
Minh Di cười lạnh một tiếng:
"Tôi đi để làm gì? Lần nào mất mặt cũng là tôi, đi rồi cũng chỉ làm nền cho Yến An. Tôi không có sở thích tự ngược đãi."
Từ sau giấc mơ kỳ lạ xảy ra sau tai nạn xe, Minh Di đã nhìn thấy rõ hướng phát triển tiếp theo của cốt truyện.
Biết rõ lên sóng chỉ là để làm bia đỡ đạn, vậy cậu còn đi tìm đau khổ làm gì?
Tạ Vân Hiết nghe câu trả lời, trong đầu bất đắc dĩ nói với hệ thống:
"Thấy chưa, tôi đã bảo là chuyện này không dễ đâu."
Hệ thống thấy Minh Di một bộ dạng lạnh lùng, cứng rắn, không chút hợp tác, vội vàng đến mức xoay vòng vòng:
[Ký chủ! Mau thuyết phục cậu ta đi, làm công tác tư tưởng nhanh lên!]
Tạ Vân Hiết nói:
"Tôi sẽ cố gắng, nhưng trước hết, cậu dừng hết mấy nhiệm vụ lặt vặt kia đi cho tôi cái đã. Như vậy tôi mới có chỗ trống mà nói chuyện với cậu ấy."
Hệ thống giật mình vì đề nghị này:
[??]
Tạ Vân Hiết không chút khách khí đáp:
"Giữa cốt truyện chính và mấy nhiệm vụ phụ, cậu không phân biệt được cái nào quan trọng hơn à?"
"Chính cậu cũng thấy đấy, tinh thần cậu ấy giờ rất tệ. Lỡ như tôi ép quá, cậu ấy nổi khùng một cái đâm đầu vào tường, hoặc lôi dao chém tôi, cậu tính sao?"
Hệ thống: [...]
Nghe... cũng có lý?
Cái gọi là “đầu trọc không sợ bị túm tóc”, Minh Di mà phát điên thật, thì đến cả hệ thống cũng phải chùn bước.
Bất đắc dĩ, hệ thống đành phải cắn răng nhượng bộ một chút:
[Trước khi Tạ Vân Hiết thuyết phục thành công Minh Di, cậu tạm thời được miễn không cần thực hiện các phân cảnh cốt truyện phụ khác.]
Tạ Vân Hiết tỏ vẻ đáp ứng nghiêm túc, ánh mắt lại hơi tối đi một chút.
Xem ra, quyền hạn của hệ thống, còn lớn hơn anh tưởng.
Đây là một tin tức đáng mừng.
Tạ Vân Hiết là một ký chủ biết giữ lời hứa, đã đồng ý với hệ thống là sẽ nghiêm túc làm công tác tư tưởng cho Minh Di, nên từ đó anh bắt đầu thường xuyên lui tới chỗ Minh Di để tìm cách tạo sự hiện diện.
Đáng tiếc là hiệu quả chẳng ra sao, Minh Di cứng rắn chẳng nghe, mặc cho Tạ Vân Hiết hết lời khuyên bảo thế nào, cậu cũng không lay chuyển.
“Cậu không tham gia chương trình tạp kỹ này, chúng tôi cũng khó mà làm được việc.”
“Cậu cứ đi đi, không đi thì cốt truyện phát triển sao nổi, thế giới này sắp loạn cả lên rồi.”
“Hầy, hệ thống vì chuyện này mà lo đến sắp chết rồi, cậu thương nó một chút đi.”
Minh Di nằm dài trên sofa, trong tầm tay để một gói khoai tây lát, mặc kệ Tạ Vân Hiết ngồi bên cạnh lải nhải, cậu vẫn ung dung cầm khoai nhai, trong đầu lại đang nhanh chóng suy tính.
Những lời Tạ Vân Hiết vừa nói thực ra đã để lộ không ít thông tin.
Thứ nhất, hệ thống không thể trực tiếp khống chế Minh Di. Nếu nó làm được, đã chẳng cần phái Tạ Vân Hiết tới làm công tác tư tưởng, mà đã trực tiếp dùng điện giật dọa cho Minh Di ngoan ngoãn tham gia chương trình rồi.
Thứ hai, việc cốt truyện hoàn chỉnh có vẻ cực kỳ quan trọng với hệ thống, nên nó mới sốt ruột đến vậy.