Tạ Vân Hiết rít một hơi thật sâu, sắc mặt trắng bệch, nghiến chặt răng, cố gắng chịu đựng dòng điện đang truyền khắp cơ thể.
Minh Di nhìn một cái liền biết anh bị điện giật, quả nhiên, tuy Tạ Vân Hiết nói như đùa giỡn, thực chất lại chẳng có kẽ hở nào để lách luật cả.
Đợi đến khi Tạ Vân Hiết hồi phục lại được, Minh Di mím môi, khẽ nói:
“Thật ra, anh không cần phải làm vậy.”
Tạ Vân Hiết mồ hôi đầm đìa, nhìn cậu với vẻ khó hiểu.
“Anh có thể dùng băng dính trói tay tôi lại, cũng có thể bịt miệng tôi.”
Minh Di ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Không cần để tâm đến cảm xúc của tôi, tôi không bận lòng đâu.”
Tạ Vân Hiết lau mồ hôi trên trán, mỉm cười đáp:
“Nhưng tôi để tâm.”
“Trinh tiết là món của hồi môn quý giá nhất của một Alpha! Sao tôi có thể vì làm nhiệm vụ mà đánh mất thứ mình trân trọng nhất được chứ!”
Tạ Vân Hiết kiên quyết lắc đầu:
“Làm thế thì quá bất công với vợ Omega tương lai đáng yêu của tôi!”
Minh Di bị mấy câu “Alpha” với “Omega” của đối phương làm cho sững người. Cậu ngơ ngác hỏi lại:
“Alpha... Là... người ngoài hành tinh à?”
Lúc người giả này mới xuất hiện cũng từng nói mình là Alpha gì đó, lúc ấy Minh Di hoàn toàn không hiểu ý anh, còn tưởng anh bị điên. Nhưng hiện tại, cậu thực sự có chút không nén nổi tò mò, muốn biết rốt cuộc thân phận thật của “người giả” này là gì.
Tạ Vân Hiết nheo mắt lại: “Cậu thật sự chưa từng nghe nói về Alpha sao?”
“Tôi chỉ từng nghe đến cái gọi là đồng hồ Omega.” Minh Di ngẫm nghĩ rồi bổ sung: “Với cả một trò gì đó tên là cờ vây robot Alpha.”
Tạ Vân Hiết: “...”
Tạ Vân Hiết bất đắc dĩ đành phải giải thích:
“Thế giới bên tôi có ba loại giới tính: Alpha, Beta và Omega. Alpha và Omega đều có “tin tức tố”, còn Omega có cả khoang sinh sản, bất kể là nam hay nữ đều có thể mang thai. Beta thì không có tin tức tố, giống như người ở thế giới các cậu.”
Một thế giới thật kỳ quặc.
Minh Di bắt đầu thấy hứng thú với dị thế giới này, không khỏi hỏi:
“Alpha chỉ có thể kết hôn với Omega thôi sao?”
Tạ Vân Hiết trả lời:
“Phần lớn là như vậy. Nhưng cũng có Alpha kết hôn với Beta. Có điều, vì Beta không có tin tức tố, nên không thể giúp trấn an Alpha khi họ vào kỳ nhạy cảm. Vậy nên hiếm có Alpha nào chọn như thế.”
Minh Di hỏi tiếp: “Kỳ nhạy cảm là gì, giống như... lúc dễ bị cảm cúm à?”
Nói đến đây, Tạ Vân Hiết có phần khó xử, ấp úng giải thích:
“Ờ thì... là một dạng chu kỳ sinh lý của Alpha, giống như... kỳ động dục ấy.”
Minh Di khẽ “À” một tiếng rồi im lặng, như thể đang suy nghĩ gì đó.
Tạ Vân Hiết bồn chồn không yên, liền thúc giục:
“Sao cậu không nói gì cả? Mau nói gì đi chứ!”
“Tôi chỉ đang nghĩ.” Minh Di chậm rãi nói: “Ở đây không có Omega, vậy lúc anh vào kỳ nhạy cảm thì... phải làm sao?”
Nghe vậy, Tạ Vân Hiết như bị ai vả một cái thật mạnh, sững người ra tại chỗ.
Từ lúc bị hệ thống kéo đến thế giới này, anh vẫn chưa kịp suy nghĩ đến vấn đề đó!
Ở thế giới cũ, anh hoàn toàn có thể dùng thuốc ức chế để tạm vượt qua. Nhưng vấn đề là... thế giới này hoàn toàn không có cái đó!
Tạ Vân Hiết níu lấy tia hy vọng cuối cùng, dò hỏi:
“Ở thế giới các cậu... có thuốc ức chế không?”
Minh Di lắc đầu đầy ái ngại:
“Chưa từng nghe tới.”
Ngay lập tức, sắc mặt Tạ Vân Hiết xám như tro tàn.
Thông thường, Alpha sẽ rơi vào kỳ nhạy cảm khoảng một đến hai lần mỗi năm. Nhưng tình trạng của Tạ Vân Hiết lại không bình thường: anh mắc chứng rối loạn tin tức tố, khiến kỳ nhạy cảm đến vô cùng bất thường, lại dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường bên ngoài và trạng thái tâm lý.
Nói cách khác, Tạ Vân Hiết hoàn toàn không thể đoán được khi nào cơn sóng này sẽ ập đến.
Minh Di chần chừ một lúc rồi hỏi:
“Nếu không có Omega hoặc thuốc ức chế, anh sẽ... chết à?”
Tạ Vân Hiết nhăn nhó:
“Chết thì không... nhưng sẽ phải cứng rắn chịu đựng qua thôi...”
Minh Di ngập ngừng:
“Vậy thì... cố lên?”
Lời vừa dứt, cả căn phòng lập tức rơi vào một sự tĩnh lặng kéo dài.
Cuối cùng, Tạ Vân Hiết lựa chọn tạm thời né tránh vấn đề, quay trở lại chủ đề ban đầu.
“Tóm lại, tôi làm tất cả những chuyện này đều là vì vợ Omega tương lai của tôi, cậu đừng suy nghĩ lung tung.” Tạ Vân Hiết bất đắc dĩ nói: “Hơn nữa, tôi cũng không phải thật sự là tra nam, chẳng lẽ chỉ vì làm nhiệm vụ mà giẫm đạp lên nhân cách của cậu sao? Đó là sự tôn trọng cơ bản nhất rồi.”
Minh Di không trả lời, nhưng trong lòng đã có chút thay đổi cách nhìn với tên hàng giả này.
Ít nhất... cũng là một người có nhân phẩm bình thường.
Nhưng chỉ dừng lại ở đó.
Lỗ hổng mà Tạ Vân Hiết tìm được chẳng qua chỉ là nhất thời, không thể lần nào cũng dễ dàng trốn thoát như vậy.
Khi cốt truyện tiến tới thời điểm mấu chốt không thể né tránh, liệu Tạ Vân Hiết còn có thể tiếp tục “quên mình vì người” nữa không?
Còn một tháng nữa thôi là đến đoạn cốt truyện Minh Di bị dìm xuống biển chết. Dù Tạ Vân Hiết không muốn ra tay gϊếŧ cậu, thì hệ thống cũng chắc chắn sẽ ép hắn phải làm như vậy.
Với cái gọi là nhân tính, Minh Di chưa từng ôm bất kỳ hy vọng nào.
Thời gian vừa đến, Tạ Vân Hiết liền gỡ lớp băng dính xuống, theo thường lệ diễn vài câu thoại vụng về với Minh Di, rồi đỏ mặt, giả vờ bình tĩnh hỏi:
“Cậu có thể... cho tôi cách liên lạc được không?”