Minh Di nằm bất động từ lúc rạng sáng đến khi trời tối. Ý chí sinh tồn của cậu tụt dốc thê thảm, ngay cả bữa trưa được người hầu mang đến cũng chẳng buồn động đến.
Đến bữa tối, Tạ Vân Hiết đích thân mang cơm tới. Anh liếc qua mâm cơm trưa vẫn còn nguyên, khẽ thở dài một tiếng, rồi ngồi xuống mép giường:
“Không ăn uống gì cả, cậu đang định tuyệt thực à?”
Minh Di cụp mi, giọng khàn khàn buông một câu ủ rũ:
“Sống có ý nghĩa gì đâu.”
Tạ Vân Hiết phản bác:
“Sao lại vô nghĩa? Sống lâu rồi, kiểu gì cũng có chuyện để xem. Cậu nhìn tôi đi, tôi có thể xuyên qua thế giới này, chẳng phải cũng vì sống được đủ lâu à?”
Minh Di cười nhạt, chẳng mảy may có chút dao động:
“Xuyên qua thì sao chứ, cũng vẫn bị hệ thống điều khiển. Anh chẳng qua cũng là con rối thôi.”
“Câu này nghe thật khó chịu.”
Tạ Vân Hiết vừa khuấy bát cháo hải sản trong tay, hơi nước lượn lờ bốc lên, làm nhòe đi đôi mắt sâu thẳm của hắn:
“Tôi làm nhiệm vụ hệ thống, là để được sống lại, để tự mình giành lấy một cơ hội thứ hai.”
Anh duỗi đôi chân dài, ung dung ngả người ra sau, chậm rãi nói tiếp:
“Chẳng lẽ lại ngồi chờ chết? Tôi còn chưa trả thù được cái thằng tài xế gây chuyện năm đó đâu.”
“Báo thù?” Minh Di mặt không biểu cảm nói: “Người ta là ai anh còn không biết, báo thù thế nào?”
“Cho nên mới phải sống đủ lâu chứ.” Tạ Vân Hiết đưa chén cháo trong tay về phía Minh Di, thái độ có phần tùy tiện: “Cứ thế mà chết một cách mơ hồ như vậy, làm sao đợi được cơ hội xoay chuyển?”
Minh Di không nhận lấy cháo, chỉ lẩm bẩm: “Tôi còn có thể đợi được cơ hội sao?”
Tạ Vân Hiết cổ vũ cậu: “Sao lại không thể? Mục tiêu của chúng ta là sống được ngày nào hay ngày đó, giãy giụa được bao lâu thì cứ giãy!”
Minh Di khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhạt không mang chút cảm xúc nào. Cậu tựa người vào đầu giường, cả thân hình ẩn trong ánh đèn mờ tối, phảng phất lan tỏa ra một bầu tuyệt vọng u ám, như một bông hoa khô héo mục ruỗng.
Tạ Vân Hiết cũng không khuyên thêm, ngoan ngoãn đặt chén cháo sang một bên, sau đó móc từ trong túi ra một cuộn băng dính. Không giống loại băng dán thông thường, cuộn này là một màu đỏ chói mắt, bề mặt sáng bóng, ánh lên tia sáng rực rỡ khiến người ta liên tưởng đến một thứ cảm giác nửa ám muội, nửa kí©h thí©ɧ.
Ánh mắt Minh Di dường như bị sắc đỏ ấy hấp dẫn, cặp mắt vốn trống rỗng lại lần nữa tập trung nhìn vào cuộn băng dính.
Tạ Vân Hiết hơi lúng túng giải thích: “Là... là thế này, tối nay có một phân đoạn cốt truyện...”
Minh Di hiểu rồi, lại đến lượt Tạ Vân Hiết diễn “cốt truyện”.
Tâm trạng cậu lúc này rất bình thản. Bị làm nhục cũng được, bị chơi đùa cũng chẳng sao, Minh Di đã không còn tâm sức để quan tâm nữa.
Nghĩ đến Tạ Vân Hiết cũng chỉ là bị người khác điều khiển, Minh Di không có ý làm khó anh, chủ động ngắt lời: “Tôi cần làm gì?”
Tạ Vân Hiết khẽ ho một tiếng, có phần căng thẳng nhìn cậu: “Cậu... duỗi tay ra một chút.”
Minh Di nghe lời, vươn tay ra.
Tạ Vân Hiết “xẹt” một tiếng kéo băng dính ra, nhìn về phía Minh Di. Minh Di không nói gì, chỉ yên lặng nhìn hành động của anh, không phản kháng, cả người như buông xuôi, không còn chống cự, giống như giờ muốn làm gì với cậu cũng được, cậu đều có thể chấp nhận.
Tạ Vân Hiết nhướng mày, lại không dùng băng dính trói tay Minh Di, mà vươn một ngón trỏ ra, ra hiệu Minh Di bắt chước mình.
Minh Di mờ mịt vươn ngón trỏ, giây tiếp theo, đầu ngón tay Tạ Vân Hiết đã khẽ chạm vào ngón tay cậu.
Tạ Vân Hiết cầm băng dính, nhanh chóng quấn mấy vòng, gần như dính chặt hai ngón tay họ lại với nhau.
Minh Di: “?”
Minh Di mơ màng ngơ ngác nhìn chằm chằm cuộn băng dính đỏ rực, rõ ràng bị hành động kỳ quặc của Tạ Vân Hiết làm cho đơ người.
Tạ Vân Hiết, sau khi hoàn thành “tác phẩm” của mình, vẫn giữ nguyên tư thế kỳ quái, hài lòng nói:
“Băng dính, tiếp xúc thân thể, hai yếu tố này không phải đã đủ cả rồi sao?”
Minh Di: “...”
“Cốt truyện này kéo dài tận một tiếng lận, hay là cậu tranh thủ chợp mắt một lát đi?”
Tạ Vân Hiết còn tỏ ra rất “chu đáo”, đưa ra đề xuất, rồi thản nhiên rút điện thoại ra, dùng chín ngón tay còn lại chơi game đầy ung dung.
“...”
Minh Di cuối cùng không nhịn được mở miệng: “Anh đến đây để tấu hài à?”
Tạ Vân Hiết không ngẩng đầu, thản nhiên đáp: “Tôi đang nghiêm túc làm nhiệm vụ đấy.”
Minh Di nhìn chằm chằm ngón tay bị dán chung vào nhau của hai người:
“Anh làm nhiệm vụ kiểu này, không sợ bị phạt à?”
Tạ Vân Hiết điềm tĩnh trả lời: “Không biết, thử xem.”
Hậu quả của việc “giở trò” chính là bị hệ thống phạt điện giật ở mức độ thấp.
Vừa giây trước còn đang thoải mái chơi game, giây sau, Tạ Vân Hiết đã bị điện giật đến mức cả người đổ gục xuống giường Minh Di.
Hệ thống giận dữ quát:
[Chơi gian lận cũng vô dụng! Chỉ cần không hoàn thành 100% nhiệm vụ cốt truyện, ký chủ vẫn sẽ bị trừng phạt như thường!]
Lần này chỉ là một cốt truyện nhỏ, không quá quan trọng, nên hệ thống chỉ dùng hình thức phạt điện giật ba phút một lần.