Ý nghĩ này chỉ thoáng lướt qua đầu rồi biến mất không dấu vết. Minh Di mệt mỏi khép mắt lại.
Dù cho thế giới này có sụp đổ, thứ cậu muốn... cũng chưa từng có được.
Vì thế Minh Di khẽ nói:
“Được thôi, để tôi suy nghĩ thêm một chút.”
Tạ Vân Hiết như thở phào nhẹ nhõm, ân cần kéo lại chăn giúp cậu:
“Chuyện này đợi cậu khỏi bệnh rồi lại bàn kỹ hơn. Giờ cứ nghỉ ngơi trước đi.”
Xem ra tạm thời sẽ không bị đánh tiếp, tiếng lòng Minh Di cũng thả lỏng đôi chút. Bóng tối lập tức ập đến, nuốt trọn toàn bộ ý thức.
Giấc ngủ này cũng không yên bình. Trong cơn mộng mị hỗn loạn hiện lên vô số hình ảnh — gương mặt lạnh lùng của Tạ Vân Hiết, bàn tay giơ cao, ánh thép lạnh loé lên trên lưỡi dao xuyên qua không gian, cắt vào da thịt, kéo theo những vệt máu bắn tung tóe...
Cảm giác bị đâm xuyên da thịt rõ ràng đến mức khiến người ta lập tức tỉnh táo. Minh Di bừng tỉnh dậy, ngón tay cuộn chặt lấy góc chăn, cơ thể vẫn đang run nhẹ.
Dạ dày cuồn cuộn như sóng trào, vừa mở mắt đã thấy Tạ Vân Hiết đang gục bên mép giường, cơn buồn nôn lập tức mãnh liệt ập tới. Đầu óc trống rỗng, theo phản xạ Minh Di giơ tay lên, nắm tay siết lại rồi hung hăng đấm thẳng vào sườn mặt Tạ Vân Hiết.
“Ưm?” Tạ Vân Hiết bị đánh tỉnh, ôm mặt quay lại, vẻ mặt hoảng hốt nhìn đối phương. Khi thấy ánh mắt tràn ngập sợ hãi và chán ghét của Minh Di, anh lập tức phản ứng kịp:
“Người anh em, là tôi mà! Tôi là hàng giả!”
Trán Minh Di rịn mồ hôi lạnh, thở dốc, nhìn chằm chằm vào anh rất lâu, rồi mới từ từ hạ tay xuống.
“Xin lỗi.”
“Không sao, chuyện nhỏ thôi.” Tạ Vân Hiết xoa mặt, biết rõ Minh Di chỉ đang phản ứng hoảng loạn, mà lỗi cũng là ở anh. Dù sao gương mặt này giống y hệt kẻ ác thật sự, Minh Di đột nhiên nhìn thấy mà không giật mình mới là lạ.
Tạ Vân Hiết hỏi:
“Cậu còn đủ sức ngồi dậy không? Uống chút cháo nhé?”
Minh Di miễn cưỡng chống tay ngồi dậy, đầu vẫn hơi choáng. Cậu đón lấy bát cháo mà Tạ Vân Hiết đưa sang, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay truyền tới.
Minh Di rũ mắt xuống, múc một muỗng rồi chậm rãi ăn. Đôi môi tái nhợt dần bị hơi nóng làm ửng đỏ nhạt, so với lúc nãy đã có chút huyết sắc.
Tạ Vân Hiết nhìn chằm chằm vào môi cậu một lúc lâu, rồi mới chợt nhận ra, vội quay đi giấu vẻ thất thố:
“Cái đó... cậu thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
Nhưng thật ra Minh Di hoàn toàn không để ý đến ánh mắt kia. Cả người cậu giống như bị ai đó đập cho tan nát rồi ném lên mặt đất, hoàn toàn rơi vào trạng thái héo rũ, chẳng buồn nghĩ ngợi gì:
“Ừm.”
Tạ Vân Hiết nói:
“Là thế này, cốt truyện thì vẫn phải tiếp tục, nhưng tôi đã bàn với hệ thống rồi. Dù sao phần của cậu không nhiều, đi lệch một chút cũng không sao. Cho nên, cậu chỉ cần phối hợp với tôi diễn một chút là được.”
Minh Di lặp lại một cách tê liệt:
“Diễn một chút?”
Tạ Vân Hiết hơi khó nói:
“Ừ thì... chỉ cần nói vài câu thoại, có chút tiếp xúc tay chân gì đó... Chủ yếu là tôi diễn, cậu chỉ cần nằm đó thôi.”
Trước lời này, Minh Di vẫn không có phản ứng rõ ràng. Ánh mắt cậu không hề dao động, chỉ máy móc nhìn hoa văn trên chăn, rồi lặp lại động tác múc cháo:
“Anh tùy ý.”
Tạ Vân Hiết lại ngượng ngùng xoắn xuýt, ánh mắt lảng tránh:
“Chờ cậu uống cháo xong đã... Tôi sợ cậu nhìn tôi rồi cười.”
Minh Di trong lòng chẳng để tâm, thậm chí còn có chút tự giễu mà nghĩ, sau khi đã trải qua ngần ấy chuyện, trái tim cậu đã sớm chết rồi, còn gì có thể khiến cậu bật cười được nữa?
Sau khi uống hết cháo, Tạ Vân Hiết thân thiện mời Minh Di nằm xuống. Anh muốn bắt đầu “diễn xuất” của mình.
Minh Di lập tức nằm xuống, vừa hay lúc này cậu cũng cảm thấy mệt, bèn dứt khoát nhắm mắt lại.
Âm thanh ghế dịch chuyển vang lên bên mép giường, sau đó có tiếng động trầm từ dưới giường truyền tới, Tạ Vân Hiết đã quỳ một gối lên giường.
Minh Di cảm thấy eo mình bị đối phương đè lên qua lớp chăn, tiếp theo là giọng nam trầm thấp đầy bá đạo từ phía trên truyền đến:
“A, còn giả bộ trinh tiết liệt nam cái gì chứ? Tối hôm qua cậu chẳng phải kêu to đến mức dọa cả hàng xóm đấy sao?”
Minh Di: “...”
Cậu mở mắt ra, im lặng nhìn Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết nhìn lại, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng hai tai thì đã đỏ ửng lên hết cả. Không đợi Minh Di đáp, anh lại gào lên một câu nữa:
“Sao không trả lời? Nhìn tôi bằng ánh mắt đó làm gì, lại muốn bị... thao tiếp sao?”
Minh Di: “...”
Đủ rồi.
Minh Di chậm rãi hỏi:
“Anh đang... diễn cái gì thế?”
Tạ Vân Hiết cũng không thể giữ nổi bình tĩnh nữa. Dù đã sớm chuẩn bị tinh thần cho cảnh ngượng ngùng, nhưng tại sao lại khó chịu đến mức này?
Anh tránh ánh mắt của Minh Di, cắn răng giải thích:
“Theo cốt truyện, tối qua tên cặn bã kia đã cưỡng ép cậu... nên hôm nay hắn sẽ lấy chuyện đó để tiếp tục nhục mạ cậu.”
Minh Di nhìn vành tai đỏ chót của người kia, nhất thời nghẹn lời. Rốt cuộc là phải có niềm tin mãnh liệt cỡ nào mới khiến Tạ Vân Hiết chịu đựng nổi để nói hết mấy câu thoại đó?
Tạ Vân Hiết nhìn ra được sự phức tạp trong ánh mắt cậu, đau khổ nói:
“Tất cả là nhiệm vụ của hệ thống thôi!”
Minh Di hỏi:
“Nếu không làm thì sao?”
Tạ Vân Hiết im lặng một lúc rồi đáp:
“Không đạt yêu cầu thì nó sẽ... giật điện tôi.”
Điện cấp một, cấp hai còn chịu được, chứ tới cấp ba là không nổi nữa.
Hơn nữa, Tạ Vân Hiết cũng không hiểu hệ thống lắm, trước mắt vẫn chưa có ý định phản kháng triệt để.