Thấy Minh Di hoàn toàn không để tâm đến mình, Tạ Vân Hiết cũng không vội biện minh. Anh cầm lấy hộp thuốc và băng gạc, vừa băng bó vết thương cho mình, vừa lẩm bẩm:
“Cậu thực sự đã thành công gϊếŧ chết Tạ Vân Hiết trước đó. Cố tình nhịn xuống, rồi tung đòn phản công tuyệt địa, làm rất tốt. Chỉ tiếc là giữa chừng lại xảy ra chút ngoài ý muốn.”
Nghe đến bốn chữ “cố tình nhịn xuống”, ánh mắt Minh Di rốt cuộc cũng có chút dao động.
Không phải mơ?
Tạ Vân Hiết nói tới đây thì đột nhiên ngưng lại, bởi vì anh lại bị hệ thống điện giật.
Hệ thống sập nguồn gào lên:
[Ký chủ! Cậu nói với cậu ta mấy chuyện đó làm gì! Cậu đang OOC rồi đó biết không? Không phải đã nói là phải thành thật đóng vai phản diện sao! Hơn nữa sao cậu có thể nói mấy lời đó với một tên pháo hôi độc ác, lỡ như cậu ta thức tỉnh ý thức, khiến dòng thời gian của thế giới này lệch nặng hơn thì làm sao bây giờ?]
Tạ Vân Hiết khẽ rên một tiếng, phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại, trong đầu đáp lời hệ thống, mở miệng là một câu như nổ bom:
“Cậu còn chưa nhìn ra sao? Nếu không giải thích rõ ràng với Minh Di, sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị cậu ấy gϊếŧ chết.”
Hệ thống lập tức nghẹn lời.
Tạ Vân Hiết tiếp lời: “Rất rõ ràng, Minh Di đã mất kiểm soát. Cậu ấy cố chấp với việc gϊếŧ chết “Tạ Vân Hiết”. Một lần ra tay không thành, chắc chắn sẽ còn lần tiếp theo.”
“Hệ thống, cậu dám đánh cược không? Cá là nếu tôi chưa kịp hoàn thành cốt truyện ‘trầm hải’, tôi chắc chắn sẽ chết trong tay cậu ấy.”
Tạ Vân Hiết nhàn nhạt nói: “Nếu tôi thật sự xui xẻo chết, cậu chắc chắn có thể tìm được một người khác diễn vai phản diện hoàn hảo như tôi sao?”
Hệ thống nhất thời không đáp được, CPU vận hành hết công suất, gần như sắp quá nhiệt đến mức bốc khói.
Tạ Vân Hiết nhân cơ hội chen vào: “Chi bằng nói chuyện rõ ràng với Minh Di, tốt nhất là có thể hợp tác. Tôi tiếp tục đóng vai phản diện, cậu ấy diễn vai pháo hôi ác độc, cả hai bình an vượt qua tháng này.”
“Dù sao Minh Di cũng không xuất hiện nhiều, sau phần trầm hải là cậu ấy biến mất khỏi cốt truyện rồi. Dù cậu ấy biết chút chân tướng thì đã sao? Giữ được miệng cậu ấy kín là được. Chẳng lẽ thật sự vì cậu ấy mà hủy cả thế giới tuyến này?”
“Hệ thống, cậu nói có lý không?”
Hệ thống gần như bị Tạ Vân Hiết dẫn dắt theo suy nghĩ của anh. Dường như cũng đúng thật, pháo hôi ác độc chỉ sống được một tháng, còn vai phản diện thì xuyên suốt hơn nửa quyển sách. Nếu ký chủ không may mắn, lại bị Minh Di gϊếŧ chết... Vậy thì thế giới này thật sự vô phương cứu chữa rồi.
Hệ thống đang xoay ổ cứng tốc độ cao đến mức tạo gió lốc thì bất ngờ nghe thấy Minh Di khàn giọng lên tiếng:
“Gì cơ... ngoài ý muốn?”
Không đợi hệ thống kịp phản ứng, Tạ Vân Hiết đã nhanh mồm nhanh miệng nói thẳng:
“Ngoài ý muốn chính là tôi đã xuyên vào đây. Bây giờ tôi phải thay thế Tạ Vân Hiết ban đầu, đảm bảo cốt truyện tiếp diễn bình thường.”
“...” Minh Di rơi vào trầm mặc.
Về mặt lý trí, Minh Di không muốn tin vào mấy chuyện hoang đường như vậy, nhưng cậu lại nhớ đến giấc mơ kia của mình...
Nếu thế giới này thật sự là một quyển sách, thì chuyện xuyên không... cũng không phải là hoàn toàn không thể xảy ra.
Minh Di đang sốt đến mức đầu óc mơ hồ, gần như không thể giữ vững được dòng suy nghĩ tỉnh táo. Khi đang suy nghĩ đến đau cả đầu, “Tạ Vân Hiết” phía đối diện đột nhiên kéo vạt áo sơ mi lên, để lộ cơ bụng rõ ràng rắn chắc, sau đó vẻ mặt vô cùng chân thành nói với cậu:
“Tôi thật sự không lừa cậu, không tin thì nhìn đi, chỗ này có thấy vết dao nào không?”
Nói xong còn vỗ vỗ lên cơ bụng: “Đảm bảo hàng thật, không trầy xước gì hết!”
Minh Di: “...”
Hệ thống cuối cùng cũng không chịu nổi mà rên lên một tiếng, đau khổ buồn bã vì ký chủ hoàn toàn sụp đổ hình tượng nhân vật.
Đã đến bước này, hệ thống cũng không định ngăn cản nữa. Dù sao những lời ký chủ vừa nói thật sự cũng có lý, Yến Minh Di chỉ là một nhân vật nhỏ sắp rút khỏi tuyến truyện, biết một chút chân tướng thì cũng chẳng sao. Nhưng nếu Minh Di tiếp tục mất kiểm soát, rất có thể sẽ gây tổn hại nghiêm trọng không thể cứu vãn cho toàn bộ thế giới tuyến — được thì ít, mất thì nhiều.
Chi bằng hợp tác với Minh Di, đúng lúc hệ thống cũng có thể quan sát thử xem rốt cuộc nhân vật pháo hôi ác độc này vì sao lại thoát ly cốt truyện và mất kiểm soát đột ngột như thế.
Ánh mắt Minh Di dời xuống, dừng lại trên những khối cơ bụng rõ ràng của Tạ Vân Hiết, khóe miệng khẽ giật, mím môi đầy phức tạp:
“Vậy... vì sao... anh lại muốn nói mấy chuyện này với tôi?”
Tạ Vân Hiết buông áo xuống, nghiêm túc nói:
“Tôi hy vọng cậu có thể phối hợp cùng tôi diễn vai, chúng ta hợp tác cùng thắng.”
Minh Di nỗ lực điều chỉnh đầu óc vốn đã rối loạn, cố gắng dọn dẹp những mạch suy nghĩ rối bời.
Ý là Tạ Vân Hiết ban đầu đã chết, người trước mặt là một “Tạ Vân Hiết” mới xuyên tới để tiếp nhận vị trí của người kia, mục tiêu là tiếp tục hoàn thành cái gọi là “cốt truyện”.
Còn lý do gì mà muốn hợp tác với cậu? Là vì cậu đã từng ra tay định gϊếŧ Tạ Vân Hiết. Nếu không nói chuyện rõ ràng, cậu sẽ tiếp tục ra tay.
Thì ra là vậy.
Minh Di không khỏi lạnh lẽo suy nghĩ — nếu... cậu gϊếŧ luôn cái “Tạ Vân Hiết” mới này, thì liệu có một “Tạ Vân Hiết” khác lại xuyên tới tiếp không?
Có lẽ, chỉ cần cậu cứ tiếp tục gϊếŧ, cho đến khi cốt truyện hoàn toàn sụp đổ, thì cậu có thể...