Nguyên tác chưa bao giờ miêu tả tin tức tố của Minh Di là mùi gì, nhưng Tạ Vân Hiết vẫn đoán, nếu có thì chắc chắn sẽ là một hương thực vật ngoan cường, đầy sức sống.
Tạ Vân Hiết theo bản năng hít hít trong không khí... nhưng kỳ lạ là chẳng ngửi thấy bất kỳ mùi tin tức tố nào thuộc về Omega.
Sau gáy Minh Di cũng không có dán miếng ức chế.
Nói cách khác... Minh Di không phải Omega? Mà là Beta?
Khi nãy tình huống quá hỗn loạn, Tạ Vân Hiết chỉ lo lôi Minh Di ra khỏi rương hành lý, không rảnh chú ý chi tiết khác. Mãi đến lúc này mới chợt nhận ra, từ lúc anh xuyên vào đây, những người từng gặp qua... dường như đều là Beta?
Tạ Vân Hiết lập tức hỏi hệ thống, hệ thống trả lời:
[Bởi vì đây là một quyển tiểu thuyết không có thế giới quan A/B/O, cho nên tất cả mọi người trong thế giới này đều là Beta.]
Cái gì? Thế giới này toàn bộ đều là Beta?
Tạ Vân Hiết như bị sét đánh ngang tai.
Không trách được trong truyện từ đầu tới giờ chưa từng nhắc tới mùi tin tức tố của Minh Di...
Tâm trạng Tạ Vân Hiết có phần phức tạp, anh bưng một cốc nước lại gần:
“Có khát không? Uống chút nước đi.”
[Tích! Cảnh cáo! Hành vi của ký chủ không phù hợp với nhân thiết! Trừng phạt bằng điện giật một lần!]
Một luồng điện bất ngờ đánh thẳng vào người, Tạ Vân Hiết giật nảy lên, cả người run rẩy. Không giữ được chiếc ly pha lê trong tay, "choang!" một tiếng, ly nước rơi xuống đất vỡ tan tành, nước bắn tung tóe.
Ánh mắt Minh Di khẽ động, lặng lẽ nhìn theo mảnh pha lê rơi xuống. Đôi mắt cậu trống rỗng, không chút thần sắc.
Tạ Vân Hiết bụng không bị thương, nên Minh Di cho rằng cái đêm cậu cầm dao cắt bụng kẻ cặn bã ấy... chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng đẹp.
Nhưng không sao. Mộng đẹp... thì có thể biến thành hiện thực.
Tạ Vân Hiết còn chưa hoàn hồn sau cú điện giật bất ngờ, thì Minh Di đã đột ngột hành động. Cậu xoay người, cánh tay gầy guộc vươn ra nhặt lấy một mảnh pha lê lớn dưới đất, rồi không hề do dự đâm thẳng về phía động mạch cổ của Tạ Vân Hiết!
Hệ thống kinh hoảng không kịp phản ứng, phát ra một tiếng cảnh báo chói tai:
[Bíp! Lại nữa rồi!!!]
Nếu ký chủ mà chết thật, nó biết đi đâu kiếm người khác đóng vai phản diện chứ!?
Mảnh pha lê bén nhọn chỉ còn cách cổ Tạ Vân Hiết chưa đầy 1cm thì bị một bàn tay gấp gáp chặn lại.
Tạ Vân Hiết lập tức nắm chặt lấy mảnh pha lê, mặc kệ máu tươi từ lòng bàn tay ứa ra, giọng nói nhanh như bắn súng, gấp gáp giải thích:
“Cậu bình tĩnh lại trước đã! Nghe có thể hơi khó tin, nhưng tôi thật sự không phải là Tạ Vân Hiết! Tôi là Alpha xuyên sách tới! Thật đấy!”
Minh Di nghe xong, chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một nụ cười lạnh nhạt, chua chát.
Tạ Vân Hiết - tên cặn bã này quả nhiên là điên thật rồi.
Máu tươi chảy dọc theo cánh tay Tạ Vân Hiết, tí tách nhỏ xuống nền nhà.
Sắc mặt Minh Di tái nhợt đến cực độ, nhưng trong mắt lại ánh lên tia hận thù mãnh liệt. Cậu tăng lực trên tay, ý đồ liều mạng giằng co, muốn dùng mảnh pha lê kia xuyên thủng yết hầu đối phương.
May mà Tạ Vân Hiết cũng đã kịp hoàn hồn sau cú điện giật. Anh đưa tay còn lại lên, nắm chặt lấy cổ tay gầy gò bầm tím của Minh Di, cưỡng ép giằng lấy mảnh pha lê trong tay cậu.
Sau đó không chút khách khí, ấn ngược Minh Di trở lại giường, khống chế cậu nằm yên.
Minh Di từ sớm đã cạn sạch sức lực. Một loạt hành động vừa rồi khiến cậu hoàn toàn kiệt quệ.
Vì vậy, mặc dù trong lòng vẫn còn tràn đầy không cam lòng, cậu cũng chỉ có thể nằm đó, bị Tạ Vân Hiết muốn làm gì thì làm.
Đầu óc choáng váng, cả người đau nhức dữ dội, Minh Di biết mình có lẽ đang sốt. Cậu nhìn chằm chằm vào mép giường nơi người đàn ông cao lớn đang ngồi, không dám dễ dàng thả lỏng.
Tạ Vân Hiết đang cúi đầu xem vết thương trong lòng bàn tay, hơi cau mày. Đôi mắt màu xám xanh kia như chứa đầy sát khí, u ám lạnh lẽo.
Lại sắp bị đánh nữa sao? Trong lòng Minh Di bình tĩnh đến mức không gợn sóng. Cậu cũng không hối hận về hành động ban nãy của mình, điều duy nhất khiến cậu hối tiếc là mình ra tay không đủ nhanh, không thể kết liễu Tạ Vân Hiết ngay tại chỗ.
Ngoài dự liệu của Minh Di, giây tiếp theo, ánh mắt kia liền lạnh lùng quét về phía cậu.
“Ra tay độc ác thật đấy.” Tạ Vân Hiết hờ hững buông một câu, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Minh Di không có bất kỳ phản ứng gì, nét mặt bình tĩnh gần như chết lặng, lặng yên chờ đợi cú đấm có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.
Cái giá cho việc không thể gϊếŧ chết Tạ Vân Hiết là quá lớn, cậu có thể sẽ bị đối phương tra tấn tàn khốc hơn cả rơi vào đáy biển sâu. Nhưng Minh Di chỉ không cam lòng.
Cậu phản kháng Tạ Vân Hiết, chẳng khác nào phản kháng vận mệnh trói buộc mình vào cái khung chết chóc kia.
Nhưng kết quả là, vận mệnh vẫn còn đó, Tạ Vân Hiết cũng vẫn sống, còn bản thân cậu thì vẫn chẳng thể thoát khỏi mọi thứ đang trói buộc mình.
Dự liệu là một cú đấm, vậy mà mãi vẫn chưa thấy giáng xuống.
Tạ Vân Hiết kéo một chiếc ghế lại gần, ngược lại còn làm ra vẻ chuẩn bị tâm sự dài lâu.
“Tôi biết cậu đang sợ hãi, cậu đừng vội. Vừa nãy tôi nói thật lòng đấy, tôi thực sự không còn là Tạ Vân Hiết trước kia nữa.”
Lại bắt đầu nói mấy lời hoang đường. Minh Di mặt không cảm xúc nhìn lên trần nhà, ánh mắt trống rỗng, tự hỏi cuộc tra tấn lê thê này bao giờ mới kết thúc.
Đói quá, đau quá, mệt quá...