Chương 11

Trong lòng Tạ Vân Hiết chợt lóe lên suy nghĩ: Quả nhiên, chỉ cần nói vài câu rác rưởi phù hợp với nhân thiết, liền có thể tích điểm.

Dùng lời nói bạo lực là cách “nhẹ nhàng” nhất để kiếm điểm, nên chỉ tăng 5 điểm bạo ngược. Nếu đổi thành hành động, ví dụ như ẩu đả, thì điểm chắc chắn sẽ tăng nhanh hơn nhiều.

Để xác minh suy đoán, Tạ Vân Hiết lập tức quay sang đấm cho lão quản gia một cú:

“Ai cho phép ông tự tiện ngược đãi cậu ấy? Cái lão già chết tiệt kia, tôi cho ông lên mặt rồi đúng không hả?”

Cú đấm này không oan chút nào. Lão già đó thật sự quá khốn nạn, không chỉ nhắm mắt làm ngơ trước những hành vi tàn ác, còn luôn giúp kẻ ác tiếp tục làm bậy.

Đã thích nhìn người khác bị đánh như vậy, thì giờ tự mình nếm thử cảm giác đó đi!

Lão quản gia hoàn toàn không ngờ thiếu gia lại đột ngột trở mặt, quay người lại liền cho hắn một đấm. Cơ thể đã già yếu, ông ta suýt nữa bị cú đấm đó hất ngã xuống đất.

Ông ta run rẩy bám lấy thành giường, tay che bên má bị đánh, không dám tin mà nhìn về phía thiếu gia nhà mình, giọng nói run rẩy:

“Thiếu gia... sao ngài có thể...”

Thiếu gia đánh người khác thì thôi đi, sao có thể đánh ông ta? Chính ông ta là người nhìn thiếu gia lớn lên mà!

Tính tình thiếu gia có tệ, từ trước đến giờ cũng chưa từng ra tay với ông ta, cớ sao hôm nay lại...

Tạ Vân Hiết lạnh lùng nhìn ông ta, như thể đang nhìn một người đã chết:

“Quản gia Lưu, xem ra ông thật sự đã hồ đồ rồi, đến mức không còn phân biệt được thân phận của mình là gì.”

Bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm, trong lòng lão quản gia bỗng lạnh toát, theo bản năng né tránh, không dám đối diện, cũng không dám kêu oan nửa lời, chỉ biết rụt rè cúi đầu nhận lỗi:

“Là, là tôi sai, không nên tự tiện xử trí Yến tiểu thiếu gia mà chưa được ngài cho phép...”

“Biết sai là được rồi.”

Tạ Vân Hiết tùy tiện phủi tay, vừa vặn lúc này hệ thống vang lên tiếng nhắc:

[Tích! Giá trị bạo ngược +30]

Chỉ một cú đấm mà được cộng tới 30 điểm?

Tạ Vân Hiết bắt đầu tính toán trong đầu, lập danh sách những người cần “thanh lý”, chuẩn bị đi gom điểm hàng loạt.

Xuyên vào truyện thật đúng là tốt, vừa hay có thể bù đắp tiếc nuối đời trước không thể đập mặt mấy tên ngu xuẩn.

Hệ thống cuối cùng cũng phát hiện có điều bất ổn, liền ré lên đầy lo lắng:

[Ký chủ, cậu đang làm cái quái gì vậy!]

“Làm nhiệm vụ chứ gì.”

Tạ Vân Hiết cực kỳ nghiêm túc trả lời trong đầu,

“Không phải cậu bảo mỗi ngày phải tích đủ 100 điểm bạo ngược giá trị sao? Tôi đang nghiêm túc thực hiện đúng yêu cầu đó đấy.”

Hệ thống giật giọng:

[Nhưng cậu không thể đánh lão quản gia! Ông ta là tâm phúc của phản diện! Trong nguyên tác phản diện chưa bao giờ động thủ với ông ta cả!]

“Từ trước tới nay như vậy thì đúng chắc?”

Tạ Vân Hiết điềm nhiên hỏi lại,

“Phản diện là loại Alpha siêu hùng mạnh, tâm tính khó lường, lên cơn bất cứ lúc nào cũng có thể đánh người. Loại người như vậy lại đi nhân nhượng một ông già dưới tay? Cậu nói xem, hợp lý không?”

Hệ thống có chút bị anh dắt mũi:

[Cái đó... nhưng mà...]

“Không có nhưng nhị gì hết.”

Tạ Vân Hiết cắt lời hệ thống, từng bước dẫn dắt:

“Cậu thử nghĩ đi, đến cả người thân cận bên cạnh còn có thể xuống tay, chẳng phải càng chứng minh phản diện này máu lạnh vô tình, không ai dám chọc vào sao?”

“Hơn nữa cậu quản nhiều như vậy làm gì, giá trị bạo ngược đến tay là được. Cậu nói xem, tôi đóng phản diện như thế... có đạt yêu cầu không?”

Hệ thống do dự:

[Ừm.... cũng coi như không tệ. Cái kiểu phát điên của cậu với phản diện trong truyện quả thực chẳng khác nhau là mấy.]

“Sao lại không đúng?” Tạ Vân Hiết thản nhiên nói:

“Lão quản gia vốn dĩ là một nhân vật nhỏ chẳng quan trọng gì. Tôi lén đánh ông ta, ông ta cũng không dám đi cáo trạng, chẳng ảnh hưởng chút nào đến mạch truyện cả.”

Hệ thống nghe thế, cũng thấy có lý.

Ký chủ này rõ ràng đang nghiêm túc làm nhiệm vụ đóng vai phản diện, nó cũng không thể mới bắt đầu đã quá khắt khe.

Bị ký chủ làm cho choáng váng, hệ thống giờ đã không giả vờ được dáng vẻ lạnh lùng cao ngạo ban đầu nữa, giọng điệu mềm đi rõ rệt:

[Lần này cho qua. Nhưng tiếp theo cậu nhất định phải ngược đãi pháo hôi ác độc kia cho ra trò đó nhé.]

Tạ Vân Hiết tỏ vẻ dễ nói chuyện:

“Đương nhiên rồi.”

Đuổi hết đám người không liên quan ra ngoài, Tạ Vân Hiết ngồi xuống mép giường, dự định vừa suy nghĩ lại kế hoạch, vừa xem tình trạng của Minh Di.

Trong căn phòng yên tĩnh, bất chợt vang lên một tiếng thì thầm nghẹn ngào, mệt mỏi:

“Quả nhiên... giấc mơ luôn là điều ngược lại với hiện thực.”

Tạ Vân Hiết ngẩng lên theo bản năng, nhìn thấy Minh Di không biết đã tỉnh từ lúc nào. Cậu mở hé mắt, lẳng lặng nhìn anh.

Tạ Vân Hiết sững người một lúc.

Không thể phủ nhận, Minh Di thật sự rất đẹp. Khi trước các họa sĩ từng vẽ tranh minh họa nhân vật cho truyện, mỗi bức đều tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật. Đến cả Tạ Vân Hiết cũng không kìm được mà lưu hết về máy.

Dù giờ đây Minh Di đã rơi vào tình cảnh bi thảm như vậy, khuôn mặt tái nhợt yếu ớt ấy vẫn mang theo một vẻ đẹp mong manh tàn tạ khó quên.