Do cái chết bất ngờ của nhân vật phản diện Tạ Vân Hiết, thế giới tuyến đã bị lệch nghiêm trọng. Tuy hệ thống không thể hồi sinh một vai trò quan trọng như vậy, nhưng nó có thể sửa lại ký ức của một số nhân vật phụ.
Những người từng chứng kiến cái chết của Tạ Vân Hiết đều đã bị hệ thống chỉnh sửa ký ức. Trong ấn tượng của họ lúc này, Tạ Vân Hiết chỉ bị thương nhẹ mà thôi.
Vừa nghe nhắc đến Minh Di, vẻ mặt của lão quản gia lập tức hiện lên sự cay nghiệt, bất mãn và phẫn uất:
“Cậu ta vô lễ với ngài như vậy, tôi liền nhốt vào rương hành lý, để cậu ta ở trong đó tỉnh táo lại!”
Tạ Vân Hiết cố nén cơn xúc động muốn tẩn ông già này một trận, gương mặt tối sầm lại, lạnh lùng nói:
“Cậu ta là thú cưng của tôi. Tôi đã cho phép các người động vào chưa?”
[Tích! Giá trị bạo ngược +5]
Lão quản gia nhìn ra sắc mặt Tạ Vân Hiết không đúng, nhất thời cứng họng, không dám nói thêm một câu.
Trong một căn phòng tối đen như mực, Tạ Vân Hiết nhanh chóng tìm được chiếc rương hành lý đang nhốt Minh Di.
Không thể chờ thêm được nữa, anh đẩy lão quản gia chậm chạp sang một bên, tự mình ngồi thụp xuống, vội vàng mở khóa kéo.
Cảnh tượng trong rương khiến Tạ Vân Hiết cau mày thật chặt.
Cậu thanh niên gầy gò, tái nhợt cuộn người lại thành một khối, nằm nghiêng trong không gian chật hẹp. Hai tay vặn xoắn, ôm lấy cơ thể như một đứa trẻ sơ sinh trong nước ối. Lông mi bị nước mắt làm ướt, dính thành từng nhúm, trông thê thảm đến đáng sợ.
Dù Minh Di có gầy gò đến đâu, thì cũng là một người trưởng thành. Một người lớn bị nhét vào không gian nhỏ hẹp như thế... làm sao mà thở nổi?
“Đi gọi bác sĩ tới.” Tạ Vân Hiết không ngoái đầu lại, chỉ lạnh giọng ra lệnh một câu, rồi cẩn thận bế Minh Di ra khỏi rương hành lý.
Cơ thể cậu lạnh buốt, cứng đờ, lại nhẹ đến mức khiến người ta hoảng hốt. Tạ Vân Hiết khựng lại, những tình tiết trong nguyên tác đột nhiên hiện lên trong đầu.
Hàm răng anh không khỏi siết chặt.
Mẹ nó.
Anh nhớ ra rồi. Trong nguyên tác, cái tên họ Tạ cặn bã kia, cơm cũng không cho Minh Di ăn!
Đầu Minh Di vô lực tựa vào vai Tạ Vân Hiết, dường như bị động tác của anh đánh thức. Tạ Vân Hiết nghe thấy Minh Di đang thì thầm gì đó trong nghẹn ngào, liền nghiêng đầu sát lại để nghe rõ hơn.
“Mẹ...”
Minh Di đang mơ một giấc mộng thật đẹp.
Cậu mơ thấy mình năm mười bốn tuổi, trở về nhà trong nỗi thấp thỏm, rụt rè bước qua cánh cổng lớn sang trọng. Nhưng lần này, đón cậu không phải là ánh mắt lạnh nhạt của người thân, mà là một cái ôm ấm áp.
“Bảo bối của mẹ... Cuối cùng con cũng đã trở về rồi.”
Mẹ cậu ôm chặt lấy cậu, không để ý đến bộ quần áo cũ kỹ, bạc màu trên người, vừa khóc vừa cười:
“Ở bên ngoài khổ lắm phải không? Không sao đâu, từ nay về sau, bảo bối của mẹ sẽ không phải chịu khổ nữa.”
Một loại hạnh phúc đến muộn khiến trái tim Minh Di nhói lên. Cậu khẽ mím môi cười ngượng ngùng, rồi mở bàn tay ra, đưa ra con châu chấu cỏ mà mình vẫn nắm chặt trong tay.
Không ai trong nhà chê bai món quà nhỏ là con châu chấu cỏ rẻ tiền ấy, ngược lại ai cũng tấm tắc khen Minh Di khéo tay. Người anh trai ngoài miệng thì chê món quà quá trẻ con, nhưng rốt cuộc vẫn lặng lẽ để châu chấu cỏ ở đầu giường.
Giữa hương thơm của những món ăn nóng hổi, bát cơm của Minh Di chất đầy đồ ăn được mọi người gắp cho, như một ngọn núi nhỏ. Cậu giống như một chú hamster, nỗ lực nhét từng miếng vào miệng, nhưng dường như ăn mãi cũng không hết.
Ánh đèn ấm áp chiếu lên người cậu, xua tan hết thảy cái lạnh, toàn thân như được sưởi ấm.
Thật sự rất ấm áp...
Nhưng đột nhiên, ánh sáng xung quanh vụt tắt. Người thân đang cười nói ríu rít phút chốc bị bóng tối nuốt chửng. Làn sóng lạnh lẽo cuồn cuộn ập đến, kéo Minh Di khỏi giấc mộng ấm áp, buộc cậu phải đối mặt với hiện thực.
Đầu Minh Di ong ong đau nhức. Cậu mơ hồ nghe thấy vài tiếng đối thoại xa xăm:
“Cậu ấy đang sốt cao 38.9 độ, đã truyền dịch rồi, tiếp theo... tốt nhất nên nghỉ ngơi thật nhiều.”
“Trên người còn có vết thương nào khác không?”
Giọng nói quen thuộc kia như một lưỡi dao sắc bén, mạnh mẽ chém đứt mớ suy nghĩ hỗn loạn của Minh Di.
Trong lòng cậu bỗng chốc căng thẳng, sợ hãi đến run rẩy. Cậu nhớ rõ ràng chính mình đã dùng dao ăn mổ bụng tên cặn bã đó ra. Thế mà... sao Tạ Vân Hiết vẫn còn sống?
Lẽ nào tất cả chỉ là ảo giác trước khi chết? Hay là cậu đã thực sự chết rồi, nơi này... chính là địa phủ?
Bên kia, bác sĩ nhìn thái độ khó lường của Tạ Vân Hiết, do dự một lát mới uyển chuyển nói:
“Tốt nhất là nên đưa cậu ấy đến bệnh viện kiểm tra kỹ lưỡng hơn.”
Tạ Vân Hiết lúc này trong lòng rối như tơ vò, tâm trạng phiền muộn đến cực điểm. Mà anh, một khi bản thân khó chịu, liền muốn làm cho tất cả mọi người đều khó chịu theo. Vì thế không chút kiêng nể nổi giận giữa mặt mọi người:
“Nếu chữa không được, các người cứ chuẩn bị chôn cùng cậu ấy đi!”
[Tích! Giá trị bạo ngược +5.]