Thế giới 1 - Chương 7: Nguy hiểm

Phòng ký túc xá của bọn họ cãi vã không nhỏ, mà giờ này sinh viên mới vừa ăn uống no đủ, nhàn rỗi không có việc gì làm, rất nhiều người vừa nghe thấy tiếng đã ló đầu ra nhìn về phía phòng ngủ Lạc Ôn.

Đám sinh viên đến việc trong trường có ai tóc trắng cũng muốn chạy ra hóng, lại nghe thấy bạn cùng phòng Lạc Ôn nói cái gì mà bao dưỡng rồi kim chủ, vừa sốc vừa hào hứng.

Huống chi đây còn là chuyện của nhân vật nổi tiếng trong trường, vẻ ngoài lẫn thành tích đều cực kỳ xuất sắc - giáo thảo Lạc. Các nam sinh viên đứng ở cửa trợn trừng mắt, hưng phấn như chồn ăn dưa, móc điện thoại ra bắt đầu chụp ảnh đăng lên mạng.

Chỉ chốc lát sau, diễn đàn của Lâm đại rộn ràng vô cùng, còn có rất nhiều người vừa hay tin đã chạy tới đây.

"Chắc mọi người cũng lên diễn đàn xem rồi, giáo thảo Lạc gần đây không đi làm thêm, lại có xe sang đưa đón, tự mãn không chịu được."

Lời của gã thật giả lẫn lộn, người quen biết Lạc Ôn biết tính anh thanh cao, nhịn không được mà giải thích hộ, mà người không rõ chân tướng lại tin, ánh mắt nhìn về phía Lạc Ôn bắt đầu ánh lên vẻ khinh thường.

"Thật ghen tị với mấy người xinh đẹp, có thể dựa mặt ăn cơm."

"Làm cái này cũng không dễ dàng đâu, biết là bố đường hay mẹ đường, là người hay quỷ?"

"Đáng tiếc, nghe nói giáo sư Từ rất coi trọng anh ta."

Tiếng bàn tán vang lên, hầu như toàn là lời phỏng đoán ác ý cùng nhục mạ.

Bạn cùng phòng thấy chuyện càng lúc càng lớn, hơi ngẩng đầu, liếc xéo Lạc Ôn, gương mặt vừa sung sướиɠ vừa đắc ý.

Ánh mắt sắc Lạc Ôn tựa như đao, hốc mắt bừng lửa giận dữ, khuôn mặt mất đi vẻ lạnh lẽo thường ngày, trông như bông hồng rực rỡ lấp lánh.

"Truyện của tôi không liên quan gì đến cậu, cũng không cần phải giải thích cho cậu." Lạc Ôn thấy càng lúc càng nhiều người, thanh âm lạnh băng: "Luật dân sự và luật hình sự đều có tiêu chuẩn lập án chuyện lăng mạ, cần tôi phổ cập cho cậu không?"

Ánh mắt sắc bén của anh chạm lên vẻ kiêu ngạo của bạn cùng phòng, lại xuyên qua bạn cùng phòng mà nhìn đám người đang hóng hớt đằng sau, thần thái nghiêm nghị, giống như thanh trúc không sợ mưa sợ gió, khiến người không dám nhìn gần.

Đám người vây xem bất giác mà tránh tầm mắt của anh, tiếng bàn tán cũng nhỏ lại hơn rất nhiều.

"Điều 1024 của Bộ luật Dân sự, bất kỳ tổ chức hoặc cá nhân nào cũng không được lăng mạ..." Anh chậm rãi đọc điều luật, mặt không đổi sắc rút điện thoại ra, trước mặt bao người mà bắt đầu gọi điện cho cảnh sát, "Xin chào, tôi muốn báo án..."

"Được rồi, mày giỏi." Mềm sợ cứng, cứng sợ ngang. Lạc Ôn càng cứng rắn, bạn cùng phòng càng nhụt chí, sắc mặt đỏ bừng, "Chỉ đùa một chút thôi, cần gì phải đến mức này?"

Lạc Ôn không cần gã ta xin lỗi, đôi mắt cụp xuống, cố gắng phớt lờ ánh mắt xung quanh, đang muốn đi về phía nhà vệ sinh lại bị người chặn lại.

"Tránh ra, Chu Hạo." Anh nhíu mày, lạnh lùng quát, nhưng đối phương lại vươn tay bắt lấy cổ tay áo anh.

Cũng may Lạc Ôn đề phòng tránh được bàn tay của gã cho nên mới không bị túm lại.

Anh nhíu mày quay đầu nhìn đối phương, trong mắt bập bùng lửa giận.

"Lỡ tay thôi, làm sao vậy?" Chu Hạo cười nhạo nhìn anh, lời lẽ tràn đầy ác ý.

Lạc Ôn mí môi, mắt phượng lạnh lẽo nhấc nhẹ, khuôn mặt tái nhợt, nhìn chằm chằm đối phương, đáy mắt dần trở nên âm u máu lạnh, càng như không giống người sống.

Bất chợt một cơn gió lạnh lẽo thổi qua ký túc xá. Ánh đèn trên hành lang chập chờn không ngừng, đám sinh viên vốn đang thảo luận khí thế ngất trời lại cảm thấy lạnh sống lưng, không tự chủ mà dừng lại rồi ngửa cổ nhìn xung quanh. Gương mặt bọn họ mờ mịt, không thấy có chuyện gì xảy ra lại bắt đầu bàn tán tiếp.

"Ha, chuyện gì mà náo nhiệt vậy?" Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.

Lạc Ôn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Lục Minh Trú không biết đã xuất hiện trong đám người từ lúc nào. Toàn thân sắc lạnh, quần dài đen xám, làm hắn trông càng vai rộng chân dài.

Lúc này hắn đang nhìn về phía này, môi mỏng cùng mi mắt đối lập với ánh đen dưới áo trông càng nổi bật. Vẻ mặt bất cần đời, lại có chút lạnh lùng kiêu căng, mà đám sinh viên bên cạnh thì cố tránh như tránh tà.

Tiếng tăm của Lục Minh Trú ở Lâm đại đúng kiểu tiếng xấu truyền ra, hắn có tiền có thế, mang theo một đám đàn em hô mưa gọi gió, chỉ cần là người biết hắn thì không ai dám trêu chọc tên cậu ấm này.

Chu Hạo nhìn thấy vị Phật gia không mời mà đến này cũng hoảng sợ. Gã quen Lục Minh Trú, nói đúng ra, là gã muốn làm quen với Lục Minh Trú để bước vào vòng quan hệ của hắn, chỉ là đám người Lục Minh Trú không nóng không lạnh, gã không cam lòng nhưng cũng chẳng dám làm gì.

Chu Hạo không cho rằng quỷ nghèo như Lạc Ôn lại có thể quen biết đối phương, nhìn thấy Lục Minh Trú, vẫn tự nhiên bày ra bộ dáng của đàn anh.

"Minh Trú, sao em lại tới đây?" Hắn cho rằng Lục Minh Trú tới tìm mình, vẻ mặt thoải mái, tay khoác lên vai Lục Minh Trú như thể gặp người thân thiết.

Biểu cảm Lạc Ôn bình thản, nhưng tay phải lại nắm chặt lại, móng tay ghim vào thịt mà không tự biết.

Anh bình thản nghĩ, Chu Hạo còn dễ giải quyết, nhưng Lục Minh Trú biết Chu Hạo, nếu hắn muốn đứng về phía Chu Hạo mà nhục nhã mình trước mặt mọi người, hình như mình thật sự không có cách nào. Nghĩ như vậy, đột nhiên ý thức Lạc Ôn dường như trở lên tự do, giống như linh hồn lơ lửng trên không trung, dùng góc nhìn thứ ba, lạnh lùng quan sát trò cười trước mặt.

Bạn cùng phòng lòng đầy ghen tị.

Người ngoài bàn tán đầy ác ý.

Còn có Lục Minh Trú lạnh băng.

[Chú ý! Giá trị thù hận của vai ác gia tăng, đã đạt tới giá trị cực hạn!]

[Chú ý! Giá trị thù hận của vai ác gia tăng, đã đạt tới giá trị cực hạn!]

Những dòng chữ như bằng máu điên cuồng spam trước mặt Lục Minh Trú, mà tiếng hét sắc nhọn của hệ thống cũng ồn ào bên tai.

"Sắp chết rồi! Ký chủ! Chúng ta sắp chết rồi!"

Lục Minh Trú không nói gì.

Quan hệ của nguyên chủ với Chu Hạo cũng chỉ tầm thường, nhưng Chu Hạo rất biết cách lấy lòng nguyên chủ. Nguyên chủ vui cũng không tiếc cho vài phần thể diện, gọi hai chữ đàn anh.

Lục Minh Trú lười để ý chút thể diện này, khóe môi nhếch nhẹ, từ trên cao liếc xuống đối phương.

Trong chớp mắt, hình ảnh dịu dàng săn sóc mà hắn bày ra trước mặt Lạc Ôn dập nát không còn một mảnh. Chỉ cần đứng ở nơi đó không nói lời nào đã khiến lòng người hãi hùng không dám động đậy.

Bánh Thịt có lời muốn nói:



Lịch ra chương cố định vào lúc 20:00 hàng ngày. Tặng quà hoặc đề cử (không giới hạn số lần, số lượt) để nhận pass đọc trước 2 chương.

Thể lệ bao gồm:

Trong vòng 24h đăng chương công khai mới nhất, hai người tặng quà hoặc đề cử đầu tiên nhận được pass 2 chương kế. Một người cuối cùng tặng quà hoặc đề cử nhận được pass 1 chương kế. Một người đứng đầu bảng tặng quà hoặc đề cử nhận được pass 2 chương kế.

Trừ những người trên, một người bất kỳ sẽ nhận được pass cho 1 chương kế.Bảng tặng quà và đề cử độc lập, số chương đọc trước không cộng dồn. Những bạn theo dõi và đánh giá 10 sao sẽ nhận được pass 1 chương kế. Vui lòng nhắn tin cho mình nếu bạn theo dõi hoặc đánh giá 10 sao.

Chân thành cảm ơn vì đã ủng hộ truyện!