Ban đầu còn muốn trêu chọc vài câu nhưng ý nghĩ đó đã bị vứt ra sau đầu ngay lập tức, trong khoảnh khắc, dường như hắn lại nhìn thấy bức tượng thiên sứ kỳ quái xuất hiện phía sau lưng Lạc Ôn, mà ngay lúc này, hệ thống cũng thét chói tai cảnh báo giá trị thù hận chạm ngưỡng nguy hiểm.
“Chắc chắn sẽ không.” Lục Minh Trú chưa từng phát ra âm thanh kiên định tới mức như tuyên thệ giống lúc này, “Dù cho tôi có chết cũng sẽ không bao giờ làm chuyện này.”
Con ngươi màu mực chìm trong bóng đêm bất tận của Lạc Ôn nhìn chằm chằm về phía Lục Minh Trú, môi mỏng nhất nhẹ, đôi mắt hiện lên vài phần ưu tư. Cứ như một đóa sơn trà sắp tàn, lại gặp vài trận bão táp mưa sa, dường như có thể kết thúc sự sống bất cứ lúc nào.
Trong nháy mắt, Lục Minh Trú mềm lòng, hắn thở dài, nghĩ thầm đây đúng là vị tổ tông mà trời cao gửi xuống cho hắn, mặc cho hắn có trăm phương ngàn kế cũng chẳng thể làm gì được.
“Anh nghe thấy lời tôi nói lúc nãy rồi?” Đuôi lông mày hắn nhướng nhẹ, mặt mày cợt nhả, nhưng giọng nói lại trầm thấp, phảng phất mang chút hơi thở triền miên: “Yên tâm đi, tôi không phải người tốt gì, nhưng cũng không nỡ giao cậu cho cái loại người này.”
Lông mi Lạc Ôn run rẩy, sau đó gật đầu, một cái gật đầu nhẹ tới mức không thể phát hiện. Anh biết rõ tiếng ác của Lục Minh Trú, lời của hắn, nếu nói về lý thì cũng chẳng đáng tin là mấy.
Nhưng khi anh nghe Lục Minh Trú bảo đảm, lại nhớ đến hành vi của đối phương suốt đêm qua và sáng nay, hoàn toàn khác với hình tượng hắn trong lời đồn, anh đột nhiên không kiềm được chút hi vọng.
Lục Minh Trú không phải con giun trong bụng Lạc Ôn, tất nhiên không thể biết Lạc Ôn lại đang nghĩ cái gì, hắn đang chuẩn bị khởi động xe thì nghe thấy giọng nói cực kỳ bình tĩnh của Lạc Ôn.
“Bức ảnh mà anh vừa nói, tôi có thể xem không?”
Ảnh? Bức ảnh gì? Lục Minh Trú nghĩ một lúc, đột nhiên cứng người, không lẽ là bức ảnh nóng mà nguyên chủ đã chụp trước khi hắn đến?
Cái này không đùa được đâu? Lục Minh Trú tìm bức ảnh kia, đôi mắt vừa nhìn thấy, khóe môi đã bất giác mà run rẩy vài lần.
Đó là một bức ảnh diễm lệ đến cực điểm, quần áo trên người thanh niên tinh xảo nửa kín nửa hở, để lộ ra cơ thể trắng nõn. Mặt mày như họa lại mịt mù, áo trắng ướt nhẹp, hai điểm son như ẩn như hiện, cả người trông vừa thuần vừa giục.
Không thể không nói, nhìn từ góc độ khách quan, ở phương diện này, nguyên chủ cũng có chút khiếu thẩm mỹ.
Lục Minh Trú ngắm nghía một lúc, đang chuẩn bị xóa, Lạc Ôn lại duỗi tay chặn lại.
“Đẹp không?” anh hỏi, giọng điệu bình tĩnh, không hề ra dấu hiệu tức giận.
Lục Minh Trú to gan thừa nhận: “Đẹp.”
Lạc Ôn: “Vậy thì lưu lại đi.”
Lục Minh Trú kinh ngạc nhìn về phía anh, nhưng Lạc Ôn lại trông có vẻ thong dong, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cũng lúc này, vài giá trị thù hận đột nhiên giảm xuống.
Lục Minh Trú cảm thấy Lạc Ôn đúng là khá khó đoán, không biết chỉ mình anh như thế, hay là vai ác nào cũng vậy.
Lục Minh Trú hỏi hệ thống chuyện này, đáng tiếc thằng nhóc này cũng chỉ là ma mới, lúng túng nửa ngày cũng không giải thích được vì sao.
Lục Minh Trú chỉ đành mặc kệ, khóe môi nhếch lên, mắt đào hoa tràn ngập ý cười làm người phải rung động, “Được, đẹp, thích xem.”
Hắn khởi động xe, chuyên tâm lái xe, siêu xe xịn sò phóng đi như mũi tên rời cung. Mà Lạc Ôn ngồi bên cạnh không biết mở mắt từ lúc nào, thần sắc như thể đang suy tư gì.
Chỉ là biểu cảm trên gương mặt của anh vẫn cứ nhàn nhạt, mặt mày mang chút lạnh lẽo, khiến người không thể đoán ra nửa phần tâm tư.
***
Sau khi đưa Lạc Ôn đến trường học, cả ngày Lục Minh Trú cũng không quay lại trường. Dù sao chuyên ngành của hắn cũng khá nhàn hạ, lại cộng thêm tiếng xấu khắp nơi, vừa nghe thấy hắn có việc, cũng không ai dám tới quấy rầy hắn.
Chờ Lục Minh Trú quay lại trường học mặt trời cũng đã lặn về hướng Tây, sắp quá giờ cơm chiều.
Lục Minh Trú nhắn tin cho Lạc Ôn, đối phương không trả lời, lại gọi hai cuộc điện thoại nhưng vẫn không bắt máy.
Lục Minh Trú chau mày, hắn không cảm thấy Lạc Ôn sẽ cố ý không nhận điện thoại của hắn. Rốt cuộc hai người trên giường đêm qua cũng tính là hòa hợp.
Lục Minh Trú lười gọi lại, lập tức đi về phía ký túc xá của Lạc Ôn.
Chỉ nghe thấy một tiếng leng keng, hệ thống lại mở khóa thẻ nhân vật.
“Có chuyện gì vậy? Sao lại đột ngột thế?” Hắn hỏi.
Hệ thống gãi gãi cái đầu phát sáng của nó, giải thích: “Giá trị thù hận của Lạc Ôn mới giảm một ít, lại còn là giảm trong ngày, chúng ta lại mở khóa được một thẻ nhân vật mới.”
[Đã mở khóa thẻ nhân vật: Miệng đời cấm đoán ]
[Đã mở khóa cốt truyện mấu chốt: Miệng đời gϊếŧ người ]
Lục Minh Trú không quá muốn lật lại mấy đoạn cốt truyện lằng nhằng rắc rối đó, hắn vừa đi về ký túc xá của Lạc Ôn, vừa nghe hệ thống kể lại.
“Kỳ thực chỉ cần nghe tên thẻ là đã biết cốt truyện lần này là gì.” Hệ thống ngập ngừng trong chốc lát: “Quan hệ giữa Lạc Ôn và bạn cùng phòng không tốt lắm, sau khi nhập học thì một lòng kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ, lần nào cũng vội vàng gấp gáp, không kịp làm thân với bạn cùng phòng. Bạn cùng phòng của anh cảm thấy anh kiêu căng, nên cũng khinh thường, nhưng mà Lạc Ôn lại là người được nhóm giáo sư coi trọng nhất, cũng là người được nữ sinh trong trường ưu ái.”
“…” Lục Minh Trú tặc lưỡi, dừng chân, bực bội nhìn về phía tầng hai.
Nơi đó đèn đuốc sáng trưng, dòng người chen chúc xô đẩy, dù đứng ở tầng một cũng có thể lờ mờ nghe thấy tiếng cãi vã đập bàn đập ghế.
Có đôi khi, lòng người ghen tị còn đáng sợ hơn ác quỷ vài phần.
Nhớ tới bách quỷ dạ hành mà mình nhìn thấy trước lúc chết, bỗng nhiên Lục Minh Trú hiểu vì sao Lạc Ôn sẽ thả đám quỷ quái đáng sợ nhất trên đời ra ngoài.
“Còn tưởng là Lạc Ôn thanh cao, khinh thường nhìn đám kém cỏi như chúng ta, hóa ra cũng chỉ là con vịt bị bao nuôi chơi nát!”
Bạn cùng phòng chỉ vào áo sơ mi trên người Lạc Ôn, khinh thường nhìn, lớn tiếng nói: “Cái áo này mày có làm thuê mấy tháng cũng không mua nổi nhỉ? Giờ lại mặc trên người? Tao thấy là vị kim chủ nào mua cho ấy chứ.”
Bánh Thịt có lời muốn nói:
Lịch ra chương cố định vào lúc 20:00 hàng ngày. Tặng quà hoặc đề cử (không giới hạn số lần, số lượt) để nhận pass đọc trước 2 chương.
Thể lệ bao gồm:
Trong vòng 24h đăng chương công khai mới nhất, hai người tặng quà hoặc đề cử đầu tiên nhận được pass 2 chương kế. Một người cuối cùng tặng quà hoặc đề cử nhận được pass 1 chương kế. Một người đứng đầu bảng tặng quà hoặc đề cử nhận được pass 2 chương kế.
Trừ những người trên, một người bất kỳ sẽ nhận được pass cho 1 chương kế.Bảng tặng quà và đề cử độc lập, số chương đọc trước không cộng dồn. Những bạn theo dõi và đánh giá 10 sao sẽ nhận được pass 1 chương kế. Vui lòng nhắn tin cho mình nếu bạn theo dõi hoặc đánh giá 10 sao.
Chân thành cảm ơn vì đã ủng hộ truyện!