Thế giới 1 - Chương 5: Ảnh nóng

Thôi, thế giới này hết cứu rồi... Nó nản lòng thoái chí thầm nghĩ.

Lục Minh Trú không rảnh để ý tới hệ thống, xoay người bước xuống, ăn mặc chỉnh tề. Đương nhiên, hắn cũng không để ý tới người đang nằm cạnh mình – thứ "vũ khí hình người", nhìn thì trông có vẻ gầy yếu nhưng lại có thể dễ dàng hủy diệt thế giới, giống như bom nguyên tử vậy.

"Đàn anh Lạc, anh muốn về trường học hay là đi cùng tôi?"

Nếu đối phương đồng ý, Lục Minh Trú cũng không ngại để Lạc Ôn đi theo mình. Thật ra, nếu vị sát thần nguy hiểm như vậy ở bên mình cả ngày thì hắn còn thấy yên tâm hơn.

Lạc Ôn lắc đầu từ chối. Anh mở điện thoại, phía trên màn hình đã có vài tin nhắn đến từ thầy giáo.

"Tôi phải về trường," anh nói, cũng chậm rãi xuống giường, nhưng cơn đau khắp toàn thân khiến anh sững người, động tác lại càng chậm chạp.

Anh nhấp nhẹ khóe môi mình, bất động. Sau đó, ngẩng đầu liếc Lục Minh Trú một cái, thấy hắn vẫn đang nhìn điện thoại, trông có vẻ rất bận mới thầm thở phào trong lòng.

Anh bước xuống đất, lấy từng chiếc quần áo rồi mặc lên người.

Quần áo vẫn là chỗ quần áo cũ, chỉ là không biết tại sao vài chỗ trên vạt áo lại dính bẩn.

Sắc mặt Lạc Ôn tối sầm lại, lảo đảo bước vào phòng vệ sinh, lấy một ít sữa tắm rồi bắt đầu vò viền áo.

Anh giặt rất nghiêm túc, cũng rất cẩn thận, nhưng vết nước lại cứ nương theo động tác của anh lan ra, dần dần thấm ướt cả vạt áo.

Vết bẩn theo đó mà loang rộng, giống như tro bụi dưới đáy lòng Lạc Ôn, u tối triền miên.

Anh ngơ ngẩn nhìn, mất đi toàn bộ sự tập trung.

"Làm sao vậy? Sao lại ngẩn người ra rồi?"

Lục Minh Trú bước tới, thấy Lạc Ôn cầm chiếc sơ mi lấm lem mà đờ đẫn, cảm thấy kỳ quái.

Hắn đi ra rồi quay trở lại, tay cầm một chiếc sơ mi màu đen còn mới.

"Nếu không chê thì mặc tạm." Lục Minh Trú thấy Lạc Ôn không nói gì, gương mặt lại mang vẻ quật cường nên cũng không nói gì nữa, chỉ cứng rắn nhét chiếc sơ mi đen vào tay Lạc Ôn, sau đó cầm lấy chiếc sơ mi trắng nhăn nhúm từ tay đối phương, vò qua loa vài lần, rồi nghiêng đầu nhìn Lạc Ôn.

"Xong rồi đó. Biết là anh tiếc, nhưng cứ để đây đi, tôi giúp anh phơi. Lần sau quay lại thì mặc tiếp."

Ánh mắt của Lạc Ôn chuyển từ bộ quần áo sang người trước mặt, rồi lại nhìn chiếc áo sơ mi trắng đang bị vị đại thiếu gia đối xử qua loa. Nhưng ngoài dự đoán, anh lại không có ý định từ chối.

Chiếc sơ mi đen trong tay mang theo mùi hương trầm quen thuộc lại rất lạ lẫm, khiến Lạc Ôn tự dưng cảm thấy như bị phỏng tay.

Lục Minh Trú nhoẻn miệng cười. Nhìn đại mỹ nhân đang ngơ người trước mặt, nào còn nửa điểm phong tình quyến rũ như đêm qua. Tóc rối bù trông như một con ngỗng ngốc, ngốc nghếch đến đáng yêu, khiến người ta chẳng nỡ bắt nạt.

Hắn thở dài: “Đi thay đồ đi, rồi tôi đưa anh đến trường.”

Lạc Ôn bất ngờ ngoan ngoãn nghe lời, cầm chiếc sơ mi đen được đưa cho rồi đi thay.

Khi bước ra, Lục Minh Trú chỉ cảm thấy trước mắt mình sáng bừng lên.

Chỉ thấy đối phương mắt phượng mũi cao, môi đỏ như son, chiếc sơ mi đen trên người khiến anh mất vài phần diễm lệ, lại làm nổi bật khí chất thanh lãnh tới mức trong suốt. Đôi nốt ruồi lệ trên khóe mắt chẳng khác nào vẽ rồng điểm mắt, khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Lục Minh Trú ngẫm lại tương lai rực rỡ của Lạc Ôn, rồi nhìn người thanh niên thanh lãnh thoát tục trước mặt, cảm thấy như đã hiểu loại người nào mới được gọi là "cao lãnh chi hoa."

Chỉ là, hắn vẫn cho rằng, hoa không nhất thiết phải bị làm nhục.

Lục Minh Trú nguyện ý làm kẻ chỉ ngắm hoa.

“Lục đại thiếu, đêm qua thế nào?”

Một tiếng “leng keng” vang lên, một đoạn tin nhắn xuất hiện. Lục Minh Trú ngồi trong xe chờ Lạc Ôn thu dọn đồ đạc, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên cửa kính.

Hắn lật lại ký ức của "Lục Minh Trú" trong thế giới này, chợt nhớ ra kẻ này là ai. Chậc, đây cũng là tên cặn bã “xuất sắc” không kém gì "Lục Minh Trú". Hai gã cùng ăn chơi cũng rất khét tiếng, chay mặn không kiêng, thậm chí còn hay đổi “bạn chơi cùng”cho nhau.

Đêm qua, trước lúc hắn đến thế giới này, cả hai còn đang thảo luận xem hương vị của Lạc Ôn như nào, cũng xem sau này ai sở hữu Lạc Ôn.

"Lục Minh Trú" thậm chí còn đồng ý sẽ gửi ảnh nóng của Lạc Ôn cho gã để gã tự thẩm trước.

Lục Minh Trú bất tri bất giác làm biểu cảm "ông cụ trong tàu điện ngầm nhìn điện thoại", cực kỳ khinh bỉ.

Đây là mình ở thế giới khác? Lục Minh Trú hắn có thể rẻ mạt đến mức này luôn sao?

Bên này Lục Minh Trú còn đang khinh thường, mà đối phương bên kia đã không nhịn nổi mà gửi thêm một tin nữa.

"Trước bàn tốt rồi, đừng bảo là đổi ý nha.” Âm thanh đầy vẻ trào phúng vang lên trong xe, đối lập với sự yên tĩnh, cực kỳ rõ ràng. “Lục đại thiếu gia, chẳng lẽ ngày không nỡ? Đừng vậy chứ, cũng chỉ là một món đồ chơi thôi."

"Trong tay tao vừa hay có một ngôi sao mới lên tuyến hai, nóng bỏng lắm, chẳng lẽ không bằng Lạc Ôn?"

Lời vừa nói ra, Lục Minh Trú còn chưa kịp phản ứng, hệ thống đã tức tới sắp phát nổ.

"Đúng là đồ cặn bã! Trong cốt truyện ban đầu, hắn ta cũng góp phần không nhỏ khiến vai ác hắc hóa. Thật là đáng chết!"

ĐÚng rồi, nếu hắn không xuất hiện, dựa theo kịch bản gốc, Lạc Ôn chắc chắn sẽ rơi vào tay của tên đó.

Không cần phải mở khóa cốt truyện, Lục Minh Trú có thể đoán trước được điều này.

Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên, mang theo một nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.

"Không," hắn nói nhẹ bẫng, "Thực ra giờ tôi thấy, mông của Kha Thiên Vũ cậu lại càng mềm mại đáng thử hơn. Không bằng tối nay cậu tự rửa sạch sẽ, rồi giao hàng tận nhà?"

Đầu dây bên kia lập tức im bặt, không gửi thêm tin nào, nhưng Lục Minh Trú có thể tưởng tượng được gương mặt tức giận đến đỏ bừng của Kha Thiên Vũ khi nghe thấy điều này.

Bởi vì Lục gia mạnh hơn Kha gia rất nhiều, mà Kha Thiên Vũ không thể so với Lục Minh Trú, gã chỉ là em trai của người cầm quyền Kha gia.

Đối phương luôn trọng lợi ích hơn tình cảm. Nếu Lục Minh Trú muốn, nói không chừng đối phương sẽ vô cùng cao hứng mà rửa sạch em trai rồi dâng lên giường hắn.

Lúc Kha Thiên Vũ chơi đùa người khác thì chẳng cảm thấy gì, nhưng cùng chuyện như vậy, chỉ một hai câu nói mà gã đã chịu không nổi.

Lục Minh Trú thấy việc này rất thú vị.

Dĩ nhiên, hắn chướng mắt loại người như Kha Thiên Vũ. Người này tính cách cố chấp, lại còn ngu ngốc không biết dùng đầu óc.

Nếu phải chọn, hắn vẫn thích kiểu người như Lạc Ôn, thông minh lại xinh đẹp.

"Nghe thấy hết rồi?" Hắn quay đầu, nhìn người thanh niên đứng thẳng lưng bên cửa xe, gương mặt anh càng thêm tái nhợt.

Hệ thống báo cáo giá trị thù hận của Lạc Ôn đang lao lên phóng xuống, phập phồng như thể đang nhảy lầu.

Lục Minh Trú không vội, mở cửa xe cho Lạc Ôn.

Lạc Ôn không lên xe, đôi mắt đen láy của anh chớp nhẹ, chẳng nói lời nào mà chăm chăm nhìn Lục Minh Trú. Nốt lệ nơi khóe mắt lại càng thêm dụ hoặc nhân tâm.

Hồi lâu sau, anh khẽ hỏi: "Anh sẽ đưa tôi cho người khác sao?"

"Sẽ rất dơ." Anh gằn giọng, nói từng chữ một.

Lục Minh Trú bị ánh mắt của Lạc Ôn làm cho lạnh cả sống lưng, hệt như bị một con rắn rực rỡ lại mang kịch độc nhìn chằm chằm, toàn thân lạnh toát, cổ họng bỗng trở nên khô khốc.

Bánh Thịt có lời muốn nói:



Lịch ra chương cố định vào lúc 20:00 hàng ngày. Tặng quà hoặc đề cử (không giới hạn số lần, số lượt) để nhận pass đọc trước 2 chương.

Thể lệ bao gồm:

Trong vòng 24h đăng chương công khai mới nhất, hai người tặng quà hoặc đề cử đầu tiên nhận được pass 2 chương kế. Một người cuối cùng tặng quà hoặc đề cử nhận được pass 1 chương kế. Một người đứng đầu bảng tặng quà hoặc đề cử nhận được pass 2 chương kế.

Trừ những người trên, một người bất kỳ sẽ nhận được pass cho 1 chương kế.Bảng tặng quà và đề cử độc lập, số chương đọc trước không cộng dồn. Những bạn theo dõi và đánh giá 10 sao sẽ nhận được pass 1 chương kế. Vui lòng nhắn tin cho mình nếu bạn theo dõi hoặc đánh giá 10 sao.

Chân thành cảm ơn vì đã ủng hộ truyện!