Thế giới 1 - Chương 4: Lại một ngày tìm đường sống trong chỗ chết

Lục Minh Trú mới gặp Chu Công chưa được bao lâu thì đã nghe thấy tiếng leng keng thông báo của hệ thống. Vốn còn đang nửa mơ nửa tỉnh, nhưng vừa nghe thấy hệ thống gọi là Lục Minh Trú đã tỉnh hoàn toàn.

“Đây là thứ gì?” Hắn xoa xoa trán mình, hỏi khối sáng đang lơ lửng bên gối, sau đó ra hiệu giảm bớt độ sáng, thật là chói mắt.

Hệ thống biết mình quấy nhiễu giấc mộng của người khác, nhưng nhiệm vụ mới là điều quan trọng, nó ngoan ngoãn giảm độ sáng, rồi chiếu ra một tấm thẻ lên trước mặt Lục Minh Trú.

Lục Minh Trú chạm nhẹ vào tấm thẻ, người trong thẻ liền xoay lại. Gần như chẳng mặc gì, chỉ khoác lên người một thứ giống như dùng để nhục nhã người hơn là quần áo tình thú. Diện mạo vốn dĩ sặc sỡ loá mắt lại chồng chất vết thương, nốt ruồi khóe mắt hạ xuống, như thể chảy ra huyết lệ.

Mà cốt truyện phía sau tấm thẻ nhân vật này lại càng khó coi.

[ Lục Minh Trú quan sát Lạc Ôn, ánh mắt lạnh lẽo không chút cảm xúc, giống như đang nhìn một thứ vô tri vô giác. ]

[ Lạc Ôn quỳ rạp trên mặt đất, cúi thấp đầu, hết mực nghe lời, chỉ là ánh mắt không đọng chút ánh sáng, chìm sâu vào khoảng không chết lặng. ]

Còn có rất nhiều từ ngữ miêu tả chi tiết đáng kinh tởm ở phía sau, khiến Lục Minh Trú nhíu mày tạo thành hình chữ “Xuyên”, sắc mặt trở nên rất khó chịu.

“…”

Lục Minh Trú không đành lòng đọc tiếp. Dù biết rõ đây chỉ là thế giới song song, thứ kia cũng chỉ là cốt truyện, bản thân cũng đã chuẩn bị tâm lý. Nhưng khi từng đoạn văn mô tả kỹ càng chuyện Lạc Ôn đã bị làm nhục như thế nào xuất hiện trước mặt hắn, Lục Minh Trú vẫn cảm thấy quá mức kinh tởm.

“Sau này mày chỉ cần tóm tắt nội dung cốt truyện cho tao là được rồi, không cần phải để tao tận mắt chứng kiến thêm một lần nữa.” Một lát sau, Lục Minh Trú lạnh lùng nói.

“Nói tóm lại, phần cốt truyện đầu tiên dẫn tới việc Lạc Ôn hắc hóa đã bị chúng ta xử lý thành công!” Hệ thống nhỏ giọng hoan hô.

Đúng rồi, dựa theo cốt truyện gốc, “Lục Minh Trú” hẳn sẽ tiến hành điều giáo Lạc Ôn một thời gian dài, khiến anh không thể xuống giường trong mấy ngày, cũng không còn tinh thần để hoàn thành bài tập của người thầy vốn rất coi trọng mình. Cuối cùng bị kéo vào danh sách đen, đồng thời mất đi một cơ hội phát triển vô cùng quan trọng.

Nhưng không sao.

Lục Minh Trú dựa lưng Lục thị giàu đến chảy mỡ, muốn giúp Lạc Ôn tìm một vị giáo sư ưu tú xuất sắc cũng chẳng phải chuyện khó. Huống chi, hắn tin tưởng Lạc Ôn đủ ưu tú đủ để khiến bất kỳ ai cũng mong muốn có anh.

“Ký chủ, chúng ta cùng cố gắng!” Hai cọng dây điện nhỏ của hệ thống nắm chặt lại, nhìn như đôi bàn tay ngắn ngủn, trông vô cùng nhiệt huyết.

“Được được được.” Lục Minh Trú qua loa đáp lại, nghĩ thầm cái hệ thống còn non này không đáng tin cho lắm, vẫn phải tự lực cánh sinh thôi.

Hệ thống đúng thật ngây thơ, bị đối xử qua loa có lệ mà vẫn vui vẻ như thường.

Lục Minh Trú bị quấy rầy hết lần này đến lần khác, đã sớm không còn buồn ngủ. Trời lúc này cũng đã sáng rõ, hắn quyết định không ngủ nữa.

Lấy điện thoại di động ra, hắn bắt đầu lướt xem tin tức chính trị và tài chính, biết được trình độ phát triển giữa hai thế giới cũng không chênh lệch mấy phần. Chỉ là, vài năm trước, rất nhiều ngành nghề triển vọng vẫn chưa xuất hiện, đủ để hắn cắm một chân vào. Dù sao hắn cũng cần đủ khả năng để bảo vệ Lạc Ôn.

Những kẻ xuất hiện một hai lần trong cốt truyện có gan làm nhục Lục Ôn cũng không yếu, về sau, còn có vài kẻ có địa vị ngang hàng với Lục gia..

So với cốt truyện không rõ ràng, Lục Minh Trú càng thích chuẩn bị kỹ càng hơn.

Rất nhiều ý nghĩ thoáng qua trong đầu Lục Minh Trú, hắn nhắm mắt lại, gọi một cuộc điện thoại.

Phía bên kia, một giọng nam nghiêm túc trầm ổn vang lên.

“Sao rồi? Lại gây chuyện ở bên ngoài? Đã nói với anh trai mày rồi, bảo nó quản mày cho kỹ vào. Mày nhìn chính mình xem, có giống ai không!”

“Để anh quản tôi, vậy là ông chuẩn bị bước chân vào quan tài?” Ánh mắt Lục Minh Trú lóe lên vẻ chế nhạo, giọng điệu vẫn lười biếng như thường ngày.

Nghe thấy bên kia im lặng, Lục Minh Trú cũng không buồn nói dài dòng: “Đừng nói chuyện kiểu phong kiến cổ hủ ấy nữa, trả thẻ ngân hàng cho tôi, gần đây tôi có mấy chuyện nghiêm túc cần làm.”

“Việc nghiêm túc gì? Có phải lại bị người ta lừa không? Mày…” Bên kia lại tiếp tục xả một tràng trách mắng, Lục Minh Trú mặt mày không biểu cảm mà lặng lẽ nghe hết, mãi cho đến khi một giọng nói trầm ấm lại dịu dàng vang lên.

“Tiểu Trú, đừng cãi nhau với ba, chờ lát nữa anh chuyển tiền cho em.” Người đàn ông nhẹ giọng hỏi thêm, dường như có chút dè dặt, “Gần đến sinh nhật em rồi, năm nay em sẽ có về nhà không?”

Lục Minh Trú im lặng một lúc lâu, cuối cùng vẫn mở miệng trả lời: “Biết rồi.”

Lục Minh Trú cùng cha mình không ưa nhau, chuyện này ai cũng biết. Nhưng vì sao hai người ghét nhau, chuyện này trừ người trong cuộc thì chẳng ai biết cả.

Kỳ thật cũng không có gì phải giấu.

Cha nɠɵạı ŧìиɧ, mẹ tự sát, cậu ấm nhỏ vốn sống trong thế giới màu hồng chịu không nổi, trực tiếp tiến vào thời kỳ phải nghịch, trở thành Lục đại thiếu gia ăn chơi trác táng.

Cha Lục Minh Trú vốn áy náy, lại còn có anh trai ruột lúc nào cũng đứng về phía hắn, dù không thích ngành học hắn chọn nhưng cũng chẳng có cách nào, nên cứ kệ hắn.

Đời trước cho tới lúc chết Lục Minh Trú cũng không làm lành với cha. Cũng không phải không muốn, nhưng cứ mỗi lần muốn mở miệng, gương mặt máu me đầm đìa của mẹ lại cứ lắc lư trước mặt hắn.

Lương tâm người con của Lục Minh Trú căn bản không vượt qua được, nên là thôi.

Nhân sinh tám chín phần mười là không như ý rồi, mà đối mặt với người cha ở thế giới này, hắn càng lười giải hòa.

Di động kêu “leng keng” một tiếng, quả nhiên được chuyển cho một khoản tiền không nhỏ. Lục Minh Trú lại nhắn tin dặn người sắp xếp mẹ Lạc Ôn cho ổn thỏa, làm xong mấy cái này cũng tốn khối thời gian.

Lục Minh Trú vừa mới đặt di động xuống đã thấy Lạc Ôn bên cạnh tỉnh dậy từ lúc nào, đang nhìn mình chằm chằm.

“Nhìn tôi làm gì?” Hắn nhướn mày hỏi, Lạc Ôn thấy vậy thì nghiêng đầu tránh ánh mắt đầy tính xâm lược của hắn.

“Cảm ơn.” Thanh âm của Lạc Ôn nhạt nhẽo, gương mặt trắng nõn không có biểu tình gì, nhưng mặt mày lại tràn ngập vẻ thoải mái mà chính anh cũng chẳng dễ nhận ra.

Anh nghe thấy Lục Minh Trú sắp xếp chuyện của mẹ, cảm giác lo lắng cuối cùng cũng vơi bớt đôi phần.

[Giá trị thù hận -1, giá trị thù hận của vai ác tạm thời: 69]

Cũng dễ dỗ đấy? Lục Minh Trú nghĩ thầm, nhưng mà nghe thấy cũng tốt, không coi là uổng phí công sức nói chuyện.

Thấy Lạc Ôn trốn trong chăn, gương mặt trắng nõn bị vải dệt quấn quanh, trông vô cùng ngoan ngoãn, lanh lợi. Đột nhiên, mọi nỗi sợ hãi đối với thứ quỷ dị ban nãy trong hắn biến mất. Hắn mỉm cười, nghiêng người qua.

"Thật ngoan!" Hắn nhẹ giọng nói, tiếng nói trầm thấp, nghe đầy vẻ phong lưu.

Lạc Ôn ngẩn người, sau đó cúi đầu xuống, để lộ ra phần cổ mảnh khảnh, nhẹ nhàng chui vào lòng ngực Lục Minh Trú.

Trong nháy mắt, mùi gỗ quẩn quanh chóp mũi anh, mà nhiệt độ trên thân thể hắn cũng cách một lớp áo truyền tới người anh.

Anh rũ mắt, chút u ám chợt lóe qua đáy mắt. Một lát sau, anh lại ngẩng đầu, gương mặt hiện lên niềm vui nhỏ nhặt, như thể đang muốn câu hồn đoạt phách người ta.

"Em sẽ càng ngoan," anh nhẹ nhàng nói, dường như đã buông bỏ tất cả.

Nếu không phải nghe hệ thống nhắc nhở giá trị thù hận lại tăng lên, có lẽ Lục Minh Trú đã thật sự tin.

Hệ thống bị số liệu cứ lên xuống phập phồng tra tấn đến mức kinh hoàng, mà Lục Minh Trú lại hưởng thụ cảm giác tìm đường sống trong chỗ chết, vẫn cứ bình tĩnh, lại còn rảnh rỗi an ủi hệ thống đang sắp khóc.

"Không sao, mày cứ tập quen dần dần."

Nhưng đối với hệ thống, mấy lời này chẳng khác gì lời nói của tử thần. Nó càng tuyệt vọng, không rõ vì sao số liệu của mình lại để bản thân liên kết với thằng cha trước mặt.

Bánh Thịt có lời muốn nói:

Bắt đầu từ chương này (chương 4) về sau, lịch ra chương sẽ cố định vào lúc 20:00 hàng ngày. Tặng quà hoặc đề cử (không giới hạn số lần, số lượt) để nhận pass đọc trước 2 chương.

Thể lệ bao gồm:

Trong vòng 24h đăng chương công khai mới nhất, hai người tặng quà hoặc đề cử đầu tiên nhận được pass 2 chương kế. Một người cuối cùng tặng quà hoặc đề cử nhận được pass 1 chương kế. Một người đứng đầu bảng tặng quà hoặc đề cử nhận được pass 2 chương kế.

Trừ những người trên, một người bất kỳ sẽ nhận được pass cho 1 chương kế.Bảng tặng quà và đề cử độc lập, số chương đọc trước không cộng dồn. Những bạn theo dõi và đánh giá 10 sao sẽ nhận được pass 1 chương kế. Vui lòng nhắn tin cho mình nếu bạn theo dõi hoặc đánh giá 10 sao.

Chân thành cảm ơn vì đã ủng hộ truyện!