Thế giới 1 - Chương 3: Biến thành người qua đường công trong truyện kinh dị

Đốm sáng bay đến bên người Lục Minh Trú, rất nhanh đã tỉnh táo lại, tiêm máu gà cho hắn: “Nhưng không sao! Không có nhiệm vụ khó khăn, chỉ có ký chủ không nỗ lực!”

Lục Minh Trú không thèm uống chén canh gà này, hắn cười ha hả.

Trong đầu hiện lên ngõ hẻm đầy quỷ quái mình nhìn thấy lúc trước khi chết, thiên sứ khổng lồ kia nhìn giống… Nhìn người trước mặt, mái tóc đen nhánh, áo trắng môi đỏ, nhìn yếu như vậy - Lạc Ôn, hắn cũng không dám coi thường lực sát thương của anh nữa.

Nhưng cùng lúc đó, đáy lòng Lục Minh Trú lại có cảm giác như thể bị gãi nhẹ lên chỗ ngứa.

Nhìn như yếu ớt, thực chất lại mạnh đến mức run rẩy, hai từ vốn chẳng hề liên quan đến nhau lại có thể đồng thời xuất hiện ở trên một người, điều này khiến hắn rất ngạc nhiên.

Dường như Lục Minh Trú đã hiểu vì sao tác giả kia lại sáng tạo ra một Lạc Ôn mâu thuẫn như vậy.

Bởi vì, nhìn từ một góc độ nào đó, đúng thật là mê người.

“Lạc Ôn, anh là… là một người vô cùng ưu tú.” Cách làm vừa rồi không đúng, Lục Minh Trú tất nhiên sẽ không giẫm lên vết xe đổ, hắn ho nhẹ một tiếng, cẩn thận tìm từ, “Chuyện người nhà của anh, cứ yên tâm, tôi sẽ cố hết sức sắp xếp, anh chỉ cần chuyên tâm việc học là được.”

Giữa hai người tồn tại mối quan hệ bao nuôi, lời nói này nghe kiểu gì cũng thấy sai sai, Lục Minh Trú cứ suy nghĩ mãi, cuối cùng cũng chỉ có thể cắn răng mà nói kiểu này.

Thôi, tương lai còn dài, lúc mới bắt đầu cứ cẩn thận một chút. Lục Minh Trú đỡ trán, thấy hơi đau đầu.

Nếu đột nhiên đòi hủy hợp đồng bao nuôi sẽ chỉ làm đối phương cảm thấy càng phản cảm, thôi duy trì hiện trạng trước. Hơn nữa, có một tầng mối quan hệ như này, có thể khiến Lạc Ôn ở bên cạnh hắn, đỡ phải tiếp xúc với mấy kẻ kỳ quái trong cốt truyện kia.

[Leng keng! Giá trị thù hận của vai ác đã giảm xuống! Giá trị thù hận trước mắt: 77]

Thôi cũng được, giảm một điểm cũng là điểm, thịt chân muỗi cũng là thịt, Lục Minh Trú thấy vui hơn một chút.

Lạc Ôn hơi kinh ngạc nhìn hắn, trong lòng khẽ động, nghĩ tới phần “hỗ trợ” này là dùng cái gì để đổi lấy, chỉ cảm thấy buồn cười.

Không có Lục Minh Trú, anh cũng không biết nên dùng biện pháp gì mới có thể cứu lấy người nhà duy nhất của chính mình. Kể cả là làm thuê ngày ngày đêm đêm, đứng trước tiền thuốc men giá trên trời, nỗ lực của anh cũng chỉ như muối bỏ biển.

Anh không oán hận Lục Minh Trú, nhưng thực ra có chút hâm mộ. Sướиɠ thật, có thể tùy ý làm bậy, lại luôn có người chống lưng đằng sau, vĩnh viễn không cần cẩn thận bước từng bước như anh.

Lục đại thiếu gia không phải người thích làm từ thiện, trong lòng Lạc Ôn hiểu rõ, ngón tay anh run lên, chậm rãi cởi cúc áo trên người mình, thân hình nghiêng về phía l*иg ngực Lục Minh Trú.

Anh biết, đêm hôm qua bản thân không làm cho Lục Minh Trú tận hứng, mới bắt đầu không lâu đã chịu không nổi mà hôn mê bất tỉnh.

Hai vệt hồng anh nhàn nhạt nương theo việc cởi cúc áo dường như ẩn như hiện, lại xứng với vẻ mặt thẹn thùng không cam lòng, ở trong mắt Lục Minh Trú - kẻ duy nhất nhìn thấy, thật đúng là vừa thuần vừa dục.

Lạc Ôn trước kia cũng là dạng này sao? Lục Minh Trú chợt nhớ về gương mặt chìm trong tìиɧ ɖu͙© lại càng thêm diễm lệ, càng nghĩ càng trầm tư.

Mới tự hỏi xong, Lạc Ôn đã cởi được một nửa, để lộ ra thân thể tràn ngập vết tích của đêm qua, vừa ngây ngô vừa mê người.

Đại thiếu gia phục hồi tinh thần, đột nhiên thấy cái mũi hơi ngứa, đáy lòng rạo rực. Nhưng nhớ tới tối hôm qua đối phương còn suy yếu, cuối cùng vẫn là không xuống tay.

Mày kiếm anh khí nhướn lên, chợt Lục Minh Trú chợt nắm lấy cổ tay ngăn cản động tác của anh, nói năng từ tốn: “Tương lai còn dài, tôi cũng không vội đến mức như vậy.”

Thật ra hắn cũng không cự tuyệt Lạc Ôn dựa vào người mình, mở rộng tay, toàn bộ thân thể cao 1m7 lại gầy yếu của Lạc Ôn gọn gàng ngồi trong lòng ngực hắn.

Lạc Ôn đột nhiên nghe thấy đối phương thở dài nói thật là gầy, phải cẩn thận vỗ béo, sau đó hắn nhìn mày cúi đầu, cẩn thận cài từng chiếc cúc áo sơ mi mà bản thân mới cởi hồi nãy.

Dáng vẻ trịnh trọng lạ lẫm.

Lạc Ôn cũng không cãi lại rằng ngày hôm qua ai đã vội vàng đẩy mình lên giường, rằng ai gấp không chờ nổi mà nuốt hắn vào bụng.

Hai người dựa sát vào nhau, đến mức chỉ cần quay đầu là chạm môi, hơi thở của đối phương phả thẳng vào cổ, vừa nóng vừa ngứa, khiến Lạc Ôn chịu không nổi mà ngẩng đầu.

Ngửa đầu nhìn Lục Minh Trú, Lạc Ôn không thể không thừa nhận, đối phương đúng thật có đủ vốn liếng để tùy hứng tiêu sái, mắt đào hoa trong trẻo khẽ nhếch, mũi cao môi mỏng, mỗi khi không nói lời nào sẽ không có cái vẻ chơi bời, ngược lại có chút xa cách trầm tĩnh.

Không biết có phải vì thời gian mình tiếp xúc với đối phương quá ngắn hay không, Lạc Ôn đột nhiên thấy hình như đối phương không giống như trong lời đồn.

Tốt hơn nhiều so với kẻ ăn thịt không nhả xương trong lời đồn, ít nhất anh vẫn còn yên ổn tỉnh táo mà nằm ở chỗ này. Lạc Ôn không dám ảo tưởng quá nhiều, chỉ cho là bề ngoài của chính mình vừa hay hợp lòng Lục thiếu gia, nên mới đại phát từ bi.

“Được rồi, đừng nhìn chằm chằm tôi như vậy, tôi không có cầm thú đến mức đấy.” Thấy đối phương còn đang nhìn mình, môi đỏ mím nhẹ, vẻ mặt do dự, hắn thả Lạc Ôn ra, thuận tay vỗ vỗ bờ mông căng mẩy của đối phương, “Ngủ tiếp đi, sáng mai cùng đi học.”

“Anh…” Lạc Ôn cắn môi dưới, ngẩng đầu lườm hắn theo bản năng, gương mặt trầm mặc ít nói kia đột nhiên vỡ tan, đáy mắt động đậy, toát ra vẻ xấu hổ và giận dữ không giấu nổi. Diện mạo vốn mỹ lệ lại càng thêm vẻ sinh động mười phần, vô tình lọt ra vẻ câu dẫn đối phương phạm tội.

Ngày thường anh đối với mọi người đều là vẻ xa cách lạnh nhạt, một phần là vì hiểu rõ gương mặt của bản thân mà tươi cười sẽ có vẻ lẳиɠ ɭơ, thật là tùy tiện.

Người khác chỉ nghĩ tính cách anh quái gở, không dễ làm quen, trông thể trêu vào lại trốn không nổi, đều sẽ tự giác cách xa anh.

Chỉ là không ngờ cẩn thận khắp nơi, cuối cùng vẫn bị Lục Minh Trú này nhắm vào.

[Giá trị thù hận của vai ác: 79]

[Giá trị thù hận của vai ác: 81]

[Giá trị thù hận của vai ác: 76]

Hệ thống theo dõi trị số, cứ ở giới hạn mà phập phồng: “Ký chủ, ngài đừng mất cảnh giác nha, đây chính là vai ác tàn nhẫn độc ác đấy!”

Cuối cùng giá trị thù hận ổn định ở mức 76, Lục Minh Trú đúng là cảm nhận được nội tâm rối rắm cảm kề vỡ nát của Lạc Ôn.

Bỗng nhiên hắn thấy vai ác động một chút là khiến cho cả thế giới biến mất này cũng chỉ như vậy. Thậm chí là thiên sứ mà đối phương thả ra sắc khí hắc hóa thì hắn cũng thấy đỡ đáng sợ hơn một chút.

Lại liếc một cái, như này có phải trông giống người sống hơn không. Lục Minh Trú không thèm nhìn ánh mắt như thấy biếи ŧɦái của Lạc Ôn, vui vẻ thỏa mãn nằm xuống, lại còn kéo chăn lên đắp.

“…” Qua một hồi, Lạc Ôn thở phào nhẹ nhõm, thấy Lục Minh Trú chuẩn bị ngủ, anh do dự một lát, cuối cùng cũng không thắng nổi nỗi buồn dư lại từ đêm qua, tìm một góc trên mép giường, từ từ nhắm mắt lại.

Chịu qua kiếp nạn này, hẳn là mọi thứ sẽ tốt lên? Trước khi chìm vào giấc ngủ say, Lạc Ôn đã mơ màng nghĩ như vậy.

[Leng keng! Giá trị thù hận đã giảm xuống! Giá trị thù hận của vai ác trước mắt: 70]

[Đã mở khóa thẻ thiết lập nhân vật: Nỗi hận triền miên]

[Đã mở khóa phần cốt truyện mấu chốt: Đập nát kiêu hãnh]