Thế giới 1 - Chương 1: Biến thành người qua đường công trong truyện kinh dị

Gió bấc lạnh thấu xương, bông tuyết rơi xào xạc, đường dài không người qua lại, ánh sáng từ đèn đường tỏa xuống trùm lên đêm đen lạnh lẽo.

Màn đen buông xuống, đầu giường tối tăm mịt mù, quần áo nằm la liệt trên sàn gỗ.

[Hệ thống đang khởi động, hệ thống chỉnh sửa truyện ngược bắt đầu phục vụ…]

[Đang tải cốt truyện…]

Đã thật lâu Minh Trú không nằm mơ, vậy mà lần này lại mơ một giấc mơ cực kỳ hoang đường.

Hắn bị kéo vào một cuốn tiểu thuyết tên “Hãi hùng tột độ”.

Đây là một cuốn tiểu thuyết gom đủ các yếu tố trào lưu hiện hành, bao gồm vô hạn lưu, kinh dị quỷ quái, tình cảm bi lụy, sắc dục 18+ lại thêm tình tiết vừa ngọt vừa ngược.

Quyển sách này kể về vai chính Hướng Thần vô tình rơi vào một phó bản vô hạn lưu kinh dị quỷ quái, ở đó cậu được vai chính công Sở Duyên Bình cứu, rồi hai người kề vai sát cánh đánh boss thăng cấp.

Đương nhiên ngọt ngào thì chỉ cho vai chính, còn sắc tình ngược thân thì để vai ác lớn nhất truyện Lạc Ôn gánh hết.

Lạc Ôn bị cha ruột vứt bỏ, từ nhỏ nương tựa vào mẹ. May mắn anh thông minh, dựa vào học bổng và tiền làm thêm mà thi đỗ trường đại học hàng đầu trong nước Lâm Đại, sau được thầy cô bạn bè yêu mến.

Vốn dĩ, người sở hữu vẻ ngoài cùng năng lực ưu tú như anh sẽ công thành danh toại, đi lêи đỉиɦ cao của cuộc đời.

Nhưng như vậy lại không phù hợp với thiết lập mà tác giả cho Lạc Ôn. Bởi vì vẻ ngoài ưu tú, tài học xuất chúng của Lạc Ôn là để phục vụ cho “cao lãnh chi hoa bị làm nhục”.

Mẹ ruột bị bệnh, dưới áp lực của khoản tiền chữa trị khổng lồ, Lạc Ôn bất lực đồng ý ký vào hợp đồng bao nuôi của cậu ấm nhà giàu. Từ đây anh lún dần xuống vực sâu, cuối cùng hắc hóa thành trùm cuối. Sau cùng bị hai vai chính đánh bại rồi cảm hóa, chấp nhận hóa thành cát bụi.

Nói tóm lại, đơn thuần là một cục đá kê chân.

Kết cục của vai ác làm cho người đọc tức đến hộc máu, điên cuồng kêu cha gọi mẹ tác giả dưới phần bình luận, kéo lên một hồi gió tanh mưa máu.

Các độc giả sôi nổi bày tỏ, cái đoạn cảm hóa cuối truyện là đang phá hủy thiết lập nhân vật của Lạc Ôn, quá là máu chó!

Thấy độc giả không hài lòng, tác giả suy nghĩ thật lâu, sau đó viết lại một cái kết cực kỳ hắc ám, khiến cho toàn bộ câu chuyện đi vào một cái đường cụt tối tăm chết chóc, không lọt chút ánh sáng nào.

[Lạc Ôn dùng nỗi thống khổ của chính mình để mở ra cánh cửa đáng sợ nhất thế gian. Những vị thần thánh quỷ dị phía sau cánh của hạ phàm, thế giới cứ như vậy mà chìm trong bóng tối vô tận, như đêm dài không thể tỉnh giấc.]

Mà Lục Minh Trú đang chìm trong ác mộng này chính là cậu ấm bao nuôi Lạc Ôn, cũng là kẻ đầu têu cho muôn vàn khổ sở mà Lạc Ôn phải gánh chịu sau này.

Lạc Ôn? Lạc Ôn trong trí nhớ của Lục Minh Trú là một người mảnh khảnh lại kiên cường, hệt như một gốc mai cứng cỏi, dù hứng lấy bão táp mưa sa nhưng vẫn cứ tươi đẹp, hoàn toàn khác với vai ác điên cuồng âm u trong cốt truyện.

Năm đó, lúc Lục Minh Trú gặp anh ta, đối phương đã là đệ tử quan môn của lão viện sĩ đức cao vọng trọng. Nghe nói là kẻ có thiên phú xuất chúng, dẫu tuổi trẻ nhưng đã có thành tựu đáng ngưỡng mộ.

Khi đó Lục Minh Trú mới bắt đầu tập trung vào sự nghiệp, vì các mối quan hệ làm ăn nên cả hai có gặp vài lần, nhưng cũng chỉ là xã giao. Đến tận khi ra nước ngoài, Lục Minh Trú thi thoảng nghe được tên của đối phương, nhưng phần lớn cũng chỉ là từ trên tivi.

Hắn thì thành công trong sự nghiệp bản thân lựa chọn, xuân phong đắc ý. Lạc Ôn thì bước nhanh trên con đường nghiên cứu khoa học, hào quang rực rỡ.

Hai người vốn như hai đường thẳng song song sẽ không bao giờ gặp nhau, mà chính hắn cũng không cảm thấy bản thân sẽ có gì dính dáng tới đối phương.

Bởi vậy giấc mơ này đối với Lục Minh Trú quả thật rất hoang đường.

[Đã tải xong cốt truyện.]

Nghe thấy âm thanh này, Lục Minh Trú bừng tỉnh, tay theo bản năng sờ về phía tủ đầu giường. Một tiếng “cạch” nhỏ vang lên, hai bóng đèn mờ nhạt bừng sáng, rọi vào bóng người đang cuộn tròn bên gối khiến Lục Minh Trú sửng sốt.

“Không phải mơ.” Ngay thời khắc đầu ngón tay hắn chạm vào người bên gối kia, từng hình ảnh triền miên đêm qua lần lượt lướt qua trong đầu hắn một lần nữa.

“Tất nhiên không phải mơ.” Hệ thống ngồi xổm trong góc lên tiếng: “Cốt truyện mà lúc nãy ngài nhìn thấy chính là chuyện sẽ xảy ra sau này. Mong ký chủ nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ hạ thấp giá trị thù hận của vai ác.”

“Sau khi hoàn thành nhiệm, ký chủ có thể quay về thế giới ban đầu.”

Lục Minh Trú cũng là người hay lướt điện thoại, hắn nhíu mày, giọng điệu trầm thấp, nói: “Cho nên có thể xem như nơi này là thế giới song song?”

“Ký chủ thật thông minh!” Hệ thống không hề bủn xỉn ca ngợi.

Không để ý nó xu nịnh, Lục Minh Trú xoay đầu, nhìn chằm chằm về phía người bên canh. Chỉ thấy đối phương cuộn tròn như con tôm chín rục, dáng vẻ cực kỳ không có cảm giác an toàn. Một Lạc Ôn như vậy, sau này sẽ thành kẻ khiến cả thế giới chìm trong luyện ngục?

Nhưng Lục Minh Trú nghĩ tới ác mộng ban nãy, cũng không thấy có gì đáng kinh ngạc.

Cao lãnh chi hoa bị làm nhục sao? Tuy rằng cốt truyện ban nãy chỉ nói đại khái, nhưng Lục Minh Trú cũng hiểu được sau này đối phương sẽ khổ sở đến chừng nào.

Nhớ tới vị giáo sư Lạc quần là áo lượt, mặt mày thanh lệ lại không kém phần cứng cỏi trong ký ức, Lục Minh Trú đột nhiên có vài phần thương hoa tiếc ngọc.

Có lẽ vì bị hắn nhìn quá mức chăm chú, Lạc Ôn nhăn mày lại, miệng lẩm bẩm nói mớ, dù ngủ cũng trông cực kỳ bất an.

Lục Minh Trú không quấy rầy nữa, nhìn về hướng khác.

Hắn cầm gói thuốc lá từ đầu giường xuống, lấy ra một điếu bỏ vào trong miệng. Hắn thầm nghĩ, dẫu sao cũng lời được một mạng, coi như là đáng giá.

Nhưng mà… Hắn chết như nào? Lục Minh Trú nhíu mày, đột nhiên hắn nghĩ không ra. Trầm ngâm nửa ngày, hắn cất vấn đề này xuống lòng, âm thầm nhớ kỹ, nói: “Vậy tiếp theo chúng ta làm gì?”

[Giá trị thù hận của vai ác: 78]

Sau khi hiện ra một chuỗi từ, hệ thống bắt đầu nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Làm gì, tất nhiên là giảm giá trị thù hận của vai ác rồi.”

“Tao hỏi là làm như nào.” Lục Minh Trú tỏ vẻ “ba chấm”, tay nắm lấy quả cầu phát sáng, đôi mắt liếc lên liếc xuống đánh giá, miệng cắn thuốc lá, giọng nói khẽ khàng trầm thấp: “Này, chẳng nhẽ mày là hệ thống mới?”

Hệ thống nhỏ giọng nói: “Không… Không sai, nhưng tôi rất có ích!”

Khóe môi Lục Minh Trú khẽ nhếch, con ngươi toát lên vài phần khinh thường, ngón tay thon dài gẩy nhẹ thuốc lá trong miệng mình.

Hệ thống vô cùng biết điều, chà sát ánh sáng trên người, nhanh nhảu giúp Lục Minh Trú châm lửa.

Một sợi khói nhẹ nhàng lượn lờ bay lên, vỡ tan trong không trung.

Lục Minh Trú búng quả cầu một phát, nhắm mắt lại nói: “Được rồi, coi như có chút tác dụng, chuyện giảm giá trị thù hận để tao tự tính.”

Hệ thống vui mừng quá đỗi, thậm chí còn thấy hơi cảm động: “Ký chủ, ngài yên tâm. Chỉ cần ngài giảm được vài giá trị hắc hóa là em có thể lật được thẻ thiết lập nhân vật, giúp ngài mở khóa càng nhiều phần phần cốt truyện chi tiết.”

“Sau khi mở khóa cốt truyện chi tiết, chúng ta có thể tránh các tình tiết khiến Lạc Ôn hắc hóa!” Thấy Lục Minh Trú không phản ứng, hệ thống vội vàng khoe ra.

Lục Minh Trú nhả khói, không để ý mà gật đầu, vì sương khói mà gương mặt tuấn tú kia dường như mờ mịt đi đôi phần.

Xuyên qua làn sương, đột nhiên hắn thấy đôi mắt đen nhánh u ám của Lạc Ôn, đang nhìn chằm chằm về phía chính mình.