Chương 8

"Nhưng cậu cũng không cần như thế này… Tớ nói rồi mà, cậu còn có tớ, tớ sẽ chăm sóc cậu."

Vu Nghiên bật cười, đưa bàn tay không mấy sạch sẽ của mình ra, thân mật nắm lấy tay Như Mộng, nhẹ nhàng lắc lắc: "Tớ biết, cậu là người bạn tốt nhất của tớ. Tớ cũng tin cậu. Như Mộng, cậu biết không? Trên thế giới này, người tớ tin tưởng nhất chính là cậu."

Với vai trò là nữ chính, Như Mộng không nghi ngờ gì là người tốt nhất trong cuốn sách này. Tiếc thay, với thân phận là nữ phụ pháo hôi, nữ chính là một tồn tại chỉ có thể ngắm nhìn từ xa chứ không thể đến gần.

"Nhưng đêm qua tớ cũng nghĩ thông rồi, thế giới này đã như vậy, tớ không có sức thay đổi. Chỉ còn cách cố gắng thích nghi với nó, tớ mới thực sự là đang sống. Nếu cứ mãi dựa dẫm vào cậu để sống, vậy tớ khác gì ký sinh trùng đâu."

Như Mộng nhìn Vu Nghiên với vẻ mặt bình tĩnh nhưng ẩn sâu bên trong lại là sự kiên định khiến cô ấy cảm thấy dường như mình không còn hiểu người bạn này nữa: "Nghiên Nghiên… cậu thay đổi rồi."

"Đúng vậy, tớ thay đổi rồi, vì thế giới này cũng đã thay đổi."

Như Mộng nhìn Vu Nghiên. Dù giờ Vu Nghiên không còn xinh đẹp như trước, nhưng lại toát ra một loại khí chất khác biệt… tự tin và kiên cường. Thứ khí chất đặc biệt ấy thậm chí khiến người ta có thể bỏ qua hàng chân mày lem nhem và gương mặt xám xịt kia.

Vu Nghiên âm thầm thở phào, dĩ nhiên là cô đã thay đổi, cả con người đều đổi rồi, sao có thể không thay đổi được chứ? May mà đây là tận thế, chỉ cần giả bộ làm người từng trải, nói vài câu triết lý kiểu tiểu thuyết Quỳnh Dao là được. Vậy là ổn.

Dù sao trong truyện, Vu Nghiên ngoài giai đoạn đầu âm thầm cản đường nữ chính, về sau thì đào hố hại nữ chính, cũng chẳng có chuyện gì khác. Người thân đã chết sạch, bạn thân thì không có. Hiện tại mới là khởi đầu của cốt truyện, chỉ cần lừa được Như Mộng, ai mà biết Vu Nghiên là ai chứ?

"Nghiên Nghiên… cậu đã biến mình thành thế này thì thôi đi… nhưng sao lại có thể tới chỗ đó làm việc được chứ?" Như Mộng biết Vu Nghiên đã ra công trường làm việc, giọng đầy trách móc: "Dù muốn đi làm, cũng không thể tới chỗ đó mà. Hay là tớ đi tìm anh Tô, nhờ anh ấy nghĩ cách giúp cậu tìm một việc nhẹ nhàng hơn nhé?"

"Không cần đâu, không cần phiền phức thế đâu, tớ thấy làm ở công trường cũng ổn mà, mỗi ngày được ăn ba bữa. Quản đốc nói rồi, làm đủ một tuần còn được ăn rau với thịt nữa. Thật đấy, tớ quen rồi."