Chương 7

Vu Nghiên chẳng buồn quan tâm, cứ lặng lẽ khuân từng tảng đá lên xe rùa, cô không chất đầy đã đẩy xe đi đến nơi chỉ định, bởi vì chất nhiều quá, cô không thể đẩy nổi.

“Huýt cái gì mà huýt, việc xong chưa? Rảnh quá phải không?” Quản đốc quát đám đàn ông huýt sáo.

Vu Nghiên biết ơn, mỉm cười với ông ấy rồi tiếp tục làm việc.

Tảng đá rất nặng, xe chở đầy đá lại càng nặng hơn. Vu Nghiên nghiến răng, không ngừng cổ vũ bản thân, từng bước từng bước đẩy xe tiến về phía trước. Có mấy lần suýt ngã, cô liền đứng yên định thần, nghỉ một lúc rồi mới tiếp tục.

Khi công việc cả ngày kết thúc, Vu Nghiên mệt đến mức ngồi bệt xuống đất, chân tay mềm nhũn chẳng còn đứng dậy nổi.

Quản đốc bước tới, đưa cô một chiếc túi: “Của cháu đây. Còn tưởng cháu chịu không nổi cơ đấy. Nhìn nhỏ con thế mà gan lì ra trò. Cầm lấy đi.”

Vu Nghiên nhìn vào túi nhựa có hai cái bánh bao! Mắt cô sáng rỡ. Làm một ngày ở công trường được ăn ba bữa, tính ra là hai mươi điểm. Mỗi bữa hai cái bánh bao với nước. Nhưng sáng và trưa Vu Nghiên chỉ ăn một cái như đã thỏa thuận lấy nửa khẩu phần. Làm việc nặng thế này mà chỉ ăn một cái, bụng đói tới mức dính vào lưng là chuyện bình thường.

“Cảm ơn chú nhiều lắm!”

“Ha, cảm ơn gì chứ, đó là phần cháu đáng được nhận. Cẩm đi, muốn ăn luôn ở đây hay mang về?”

Vu Nghiên nghĩ một lát rồi nói: “Ăn ở đây đi ạ.” Ăn vào bụng mới là của mình, đem về chưa chắc giữ được. Hơn nữa giờ cô đói thật rồi.

Quản đốc cười: “Ừ, con bé này còn nhỏ nhưng suy nghĩ không tệ. Thế mới đúng.”

*

"Vu Nghiên… Nghiên Nghiên, cậu… cậu sao vậy?" Buổi tối, Vu Nghiên trở về căn phòng tạm trú, Như Mộng đã ở đó rồi. Nhìn thấy dáng vẻ của Vu Nghiên, Như Mộng sững sờ đến mức không thốt nên lời.

Vu Nghiên cười thản nhiên, cố nén cơn đau nhức khắp người, trêu chọc một câu: "Bộ dáng trước kia trông thu hút quá, lỡ dụ được ruồi muỗi gì thì rắc rối lắm. Tớ thấy bây giờ thế này cũng được, nhìn không đến nỗi nào."

"Nghiên Nghiên, cậu… sao lại như vậy?" Như Mộng nhìn cô không thể tin nổi. Vu Nghiên thích đẹp đến mức nào, cô ấy rõ hơn ai hết.

Vu Nghiên đúng là rất xinh đẹp, trước kia cô ấy từng ghen tị với cô. Nhưng bây giờ, Như Mộng không thể tin nổi, chỉ trong một ngày… không, có lẽ chỉ là một đêm, Vu Nghiên đã như biến thành người khác.

Vu Nghiên với vẻ mặt mệt mỏi bước tới bên giường, điều chỉnh tư thế để tựa vào thật vững, hơi nghiêng đầu nhìn Như Mộng, ánh mắt đầy lạnh nhạt, khẽ thở dài: "Như Mộng, bây giờ thời thế đã khác rồi."