Chương 3

Như Mộng lại nói thêm vài câu, cuối cùng mới mỉm cười chạy đi. Vu Nghiên nhìn theo bóng cô ấy, phải nói thật lòng một điều, Như Mộng làm nữ chính thật sự rất đạt tiêu chuẩn. Dù chỉ là động tác chạy thôi cũng xinh hơn người khác vài phần.

Một cô gái như vậy, nếu không có bàn tay vàng của tác giả, sớm muộn cũng thành đồ chơi trong mạt thế. Trời đất bao la, buff mới là lớn nhất. Dù là giai đoạn đầu hay sau mạt thế, quanh Như Mộng luôn có nam chính nam phụ bảo vệ, nên cô ấy lúc nào cũng sống vô cùng thuận lợi, tiêu dao tự tại.

Vu Nghiên đang miên man nghĩ ngợi thì chợt nảy ra một ý tưởng, vội vàng quay về phòng lục tìm ra một chiếc gương nhỏ soi thử.

Quả nhiên, là nữ phụ pháo hôi đầu tiên xuất hiện trong truyện thì ngoại hình của cô cũng chẳng hề thua kém. Giống như trong phần lớn các tiểu thuyết, Tạ Như Mộng mang vẻ đẹp thanh thuần không gì sánh được, còn nữ phụ như cô thì lại thiên về kiểu yêu mị quyến rũ. Má ơi, có cần “chuẩn vai” đến thế không? Wow, đúng là gương mặt sinh ra để bị ngược mà!

Vu Nghiên lục lọi một góc phòng, tìm được cái nhíp nhỏ, cô soi gương bắt đầu sửa lại lông mày. Đời trước xem biết bao phim ảnh, ít nhiều cô cũng có tí hiểu biết về dung mạo, cái gọi là “yêu mị”, phần lớn đều đến từ ánh mắt, hàng mày. Mày mà chỉnh cho nghiêm túc thì nhìn cũng “đoan chính” hơn kha khá.

Vu Nghiên nhanh tay sửa tỉa, nhưng mà hàng mày này mảnh quá mức rồi! Dù chỉnh kiểu gì cũng toát ra cái khí chất “mày mặt như vẽ”. Vu Nghiên thở dài, haizzz, tận thế rồi còn quan tâm đẹp với xấu làm gì!

Thế là vừa nhăn mặt đau lòng, cô vừa nhổ loạn xạ đám lông mày kèm thêm tự an ủi: “Giữ được rừng xanh, lo gì không có củi đốt. Có dị năng rồi thì lông mày cũng mọc lại thôi!”

Sau một hồi nhổ loạn cả lông mày, Vu Nghiên nhìn trái nhìn phải, rồi cắn răng nhổ thêm mấy sợi lông mi. Làm xong, cô lại tìm kéo cắt phăng mái tóc đen dài óng mượt thành tóc ngắn lởm chởm, chỗ dài chỗ ngắn như bị chó gặm.

Chưa dừng lại ở đó, cô còn bốc hai nắm đất bôi lên mặt, nhìn lại trong gương, Vu Nghiên đau lòng đến mức muốn đập đầu vào tường. Trong lòng thề thốt, nhất định phải mau mau mạnh lên, mạnh rồi nhất định phải chăm chút lại cho đàng hoàng!

Vu Nghiên moi từ đống đồ ra một bộ quần áo nhăn nheo nhất, thật ra thì đồ của cô bộ nào cũng nhăn. Mạt thế đã bắt đầu được một tháng, dù trật tự xã hội chưa sụp đổ hoàn toàn, nhưng với một người không cha mẹ, không dị năng như cô, thì cuộc sống chẳng dễ dàng gì.

Cô chọn bộ nhăn nhất, còn tiện tay cắt thêm vài chỗ. Thế là một cô bé ăn mày của kỷ nguyên mới chính thức ra đời.