Thực ra Vu Nghiên chẳng muốn dính tới Như Mộng chút nào. Cô thầm mong mình chưa từng quen biết nữ chính. Mẹ nó, làm như cô không biết mấy đứa nữ phụ ở gần nữ chính sẽ chết rất nhanh hay sao?
Dù đã gần một năm không đọc truyện đó, nhưng đại khái cô vẫn nhớ rõ. Như Mộng chính là nữ chính được người người yêu mến, có cả đống bàn tay vàng.
Còn Vu Nghiên ư? Chính là dạng nữ phụ bên cạnh nữ chính, mà sự tồn tại của cô chỉ có một mục đích, đó là dùng sự ác độc, nhỏ nhen và ganh ghét của mình để tôn lên sự hiền lành, dịu dàng, thuần khiết của nữ chính. Sau đó, cô sẽ bị nữ chính “ngược” hoàn hảo, rồi lặng lẽ nhận cơm hộp, kết thúc vai diễn, chào tạm biệt sân khấu.
Xuyên vào truyện mạt thế đã là đủ điều bất công rồi, lại còn xuyên thành nữ phụ nữa, đúng là tức chết đi được. Nhưng mà dù sao thì Vu Nghiên cũng đã xuyên rồi, cũng coi như trúng số một lần, chẳng lẽ lại để bị ngược chết một cách mơ hồ vô lý như vậy sao? Không đâu nhé!
Hơn nữa là tận thế mà, sẽ có dị năng đó, tương lai cô cũng sẽ có dị năng thôi!
Cho nên Như Mộng à, tuy thật lòng rất rất thích nữ chính, và trong hoàn cảnh này thì phẩm hạnh cao quý của nữ chính đúng là khiến người ta khâm phục, nhưng vì hành trình xuyên không mạt thế không dễ có được này, vẫn xin cô hãy tự do và rời xa tôi một chút nhé. Amen.
“Nghiên Nghiên, cậu còn nói vậy nữa, tớ sẽ buồn lắm đó. Sao tớ có thể khoanh tay đứng nhìn cậu chịu khổ chứ? Chúng ta lớn lên cùng nhau, là bạn thân nhất mà.” Tạ Như Mộng buồn bã nhìn Vu Nghiên, không hiểu tại sao cô lại đột nhiên trở nên xa cách với mình đến thế.
Vu Nghiên vò trán khổ sở. Thật sự rất muốn quay lại nắm cổ tác giả hét lên: “Mẹ kiếp bà xem nhiều phim cẩu huyết quá rồi đấy!”
“Không phải vậy đâu, Như Mộng.” Vu Nghiên vội lảng sang chuyện khác, không muốn dây dưa với nữ chính Mary Sue này: “Tớ chỉ muốn rèn luyện bản thân. À, sáng sớm cậu đến tìm tớ có việc gì hở?”
“À, tớ muốn nói với cậu là lát nữa tớ sẽ đi ra ngoài cùng nhóm anh Tô tìm vật tư.”
“Ừ, tớ biết rồi, chúc mọi người may mắn, thượng lộ bình an.” Vu Nghiên vội vẫy tay tiễn khách.
Tuy Như Mộng còn muốn nói thêm, nhưng giờ không còn sớm, để người khác chờ không hay, cho nên đành nắm tay Vu Nghiên, quyến luyến dặn dò: “Tớ đi đây, cậu ở lại căn cứ phải cẩn thận đó nha.”
“Ừ, tớ biết rồi, mau đi đi kẻo họ đợi.”