Quản đốc lắc đầu cười: "Đàn ông bình thường à… ha, trong căn cứ này có cả chục vạn người như vậy, nhưng cháu thấy có bao nhiêu người thật sự ra ngoài? Không nói đâu xa…" Ông ấy chỉ tay vào công trường: “Ngay trong đám đàn ông khỏe mạnh ở đây, nếu sống yên trong căn cứ được thì có mấy người chọn rời đâu?"
"Người phải hướng về chỗ cao, cháu nên học hỏi những người dám ra ngoài kia. Hơn nữa cháu sẽ nỗ lực, cũng sẽ cẩn thận. Không làm liều, không tự chuốc lấy cái chết đâu. Chú cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ sống sót trở về. Khi đó, cháu sẽ quay lại thăm chú."
Quản đốc bật cười: "Người ta mỗi người một chí hướng, chú cũng không khuyên nữa. Nói thật… cháu có thể ra ngoài nhìn ngó thế giới bên ngoài cũng tốt. Giờ đây chẳng đâu là thật sự an toàn cả. Nhìn căn cứ này vững vàng vậy đấy, nhưng chưa chắc đã không sụp đổ. Nếu không vì chân trái của chú hỏng rồi thì đã chẳng còn ở đây lâu như vậy. Đi đi, đi đi, nhất định phải cẩn thận đấy."
"Vâng, cháu biết rồi. Cảm ơn chú."
Quản đốc sờ túi áo, móc ra một xấp phiếu điểm: "Chú làm quản đốc ở đây cũng chỉ dựa vào mối quan hệ với anh em. Không có gì nhiều, đống phiếu điểm này cháu cầm lấy, đi mua lấy một con dao hợp tay mà dùng."
"Không được, không được đâu, sao cháu có thể nhận tiền của chú được. Cháu có rồi, khoảng thời gian này cháu không tiêu điểm nào cả, đều để dành lại hết, đủ tiền mua dao rồi." Vu Nghiên vội vàng từ chối. Cô đến tìm chú quản đốc để tạm biệt, tiện thể cảm ơn chú vì những ngày qua đã chăm sóc mình, không thể lại nhận thêm tiền của người ta nữa.
"Cầm lấy đi, con nhóc này, cứ coi như thêm chút may mắn cho con dao của cháu… lần nào cũng bình an quay về. Ở đây chú được bao ăn bao ở, lương cũng khá, chút tiền này không đáng là gì."
Vu Nghiên từ chối thêm mấy lần, thấy chú quản đốc một mực kiên quyết, cũng đành nhận lấy, trong lòng âm thầm nghĩ: nếu sau này ra ngoài căn cứ có thu hoạch gì, nhất định không được quên mang một phần về cho chú ấy.
Nhận tiền xong, Vu Nghiên chào tạm biệt quản đốc rồi xoay người rời đi.
"Con nhóc."
Vu Nghiên quay đầu lại.
Chú quản đốc nhìn Vu Nghiên, giọng nói nặng nề: "Con nhóc, bây giờ là tận thế rồi, lòng người khó đoán, đừng quá tin vào những người xung quanh."
Vu Nghiên sững người một chút, nghĩ đến những lời đồn đại kia, rồi mỉm cười nói: "Cháu hiểu ý chú. Nhưng chú yên tâm, cậu ấy không phải loại người đó."