Tưởng Mặc thì ngồi trên sofa bên cạnh, cảm giác khá là rảnh rỗi.
“Anh ơi, có việc gì cần em giúp không?”
Phàn Thành vốn dĩ cũng chẳng mong em trai mình giúp được việc gì, chỉ đơn giản là muốn giữ cậu trong tầm mắt, tránh để cậu lại chạy ra ngoài gây chuyện. Trước đây mỗi lần đưa cậu đến công ty, cậu đều chỉ nằm dài chơi game trên điện thoại. Còn anh ta thì làm việc của mình, ai làm việc nấy, nước sông không phạm nước giếng. Không ngờ hôm nay cậu lại chủ động ngỏ ý muốn giúp.
“Em xem bản kế hoạch này đi, có chỗ nào thấy không ổn thì khoanh lại.” Phàn Thành liếc nhanh qua tài liệu từ bộ phận thương vụ, rồi đưa cho Tưởng Mặc.
Thật ra anh ta cũng không kỳ vọng gì. Chỉ cần cậu xem qua, nắm được sơ sơ dự án là đủ.
“Dạ được.” Tưởng Mặc ngoan ngoãn nhận lấy, ôm tập tài liệu chăm chú đọc, vừa nhìn vào mắt đã sáng rỡ.
Phàn gia vốn tập trung vào mảng thương mại điện tử và ứng dụng công nghệ, còn Tập đoàn Sơn Hải lại chuyên về chuỗi siêu thị. Dự án lần này là hợp tác phát triển mô hình siêu thị không người vận hành hay còn gọi là siêu thị tự động.
Dự án đã được chuẩn bị từ lâu, thậm chí địa điểm chạy thử cũng đã được lựa chọn sẵn sàng, chỉ chờ khai trương. Trong tuyến thời gian chính, khi mạt thế bùng phát, Phàn Thành tình cờ đang dẫn theo Vương Nhất Khả đi khảo sát một siêu thị tự động chưa khai trương.
Về sau, lý do Phàn Thành có thể thành lập căn cứ người sống sót, ngoài việc anh ta thức tỉnh dị năng hệ hỏa mạnh mẽ thì một phần rất lớn là nhờ kho vật tư cực kỳ phong phú mà anh ta đang nắm giữ.
Trong mạt thế, vật tư chính là tiền tệ quyền lực.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Nếu hôm nay Phàn Thành không chủ động đưa kế hoạch cho cậu, Tưởng Mặc cũng định sẽ tìm cách chui vào dự án này cho bằng được.
“Anh à, kế hoạch này nhìn xịn ghê! Có cần em hỗ trợ gì không?” Tưởng Mặc ngẩng đầu, mắt long lanh lấp lánh.
“Em muốn giúp hả?” Phàn Thành nghe vậy khẽ bật cười.
“Em mà không phá là anh mừng lắm rồi.”
Tưởng Mặc lập tức tròn mắt, hàng mi khẽ cụp xuống, môi mím nhẹ. Rõ ràng không có biểu cảm gì thái quá, nhưng cả người lại toát ra một vẻ tủi thân đầy đáng thương.
Phàn Thành thấy vậy thì bất đắc dĩ day nhẹ trán: “Thôi được rồi. Nói đi, em định giúp kiểu gì?”
“Kế hoạch viết rất chi tiết rồi, nhưng em muốn tới siêu thị tự động xem thử thực tế! Em từng đi siêu thị rất nhiều, biết đâu có thể góp vài ý kiến!”
Phàn Thành nghe xong, liền nhìn Tưởng Mặc với ánh mắt kiểu "quả nhiên là thế", cảm thấy cậu muốn giúp là giả, muốn nhân cơ hội ra ngoài hóng gió mới là thật.
“Được rồi, để trợ lý Vương đi cùng em.”
Mới vừa xảy ra chuyện lớn như vậy, giờ Phàn Thành đâu thể yên tâm để Tưởng Mặc đi một mình. Ngoài Vương Nhất Khả ra thì chẳng ai đủ sức trị được nhị thiếu nhà họ Phàn này. Nếu đổi người khác, Phàn Thành thật sự sợ giữa đường cậu sẽ bỏ trốn, rồi lại tụ tập với đám bạn ăn chơi.
“Hay quá, hay quá! Cảm ơn anh!” Tưởng Mặc lập tức nở nụ cười tươi rói, lúm đồng tiền bên má thoắt ẩn thoắt hiện.
Phàn Thành bất đắc dĩ thở dài, nhấc điện thoại trên bàn gọi cho trợ lý Vương, dặn dò xong liền nói với Tưởng Mặc: “Trợ lý Vương đang đợi bên ngoài, em có thể ra rồi.”
“Anh, em đi đây!”
“Đi đi, đừng gây rắc rối cho anh.” Phàn Thành phẩy tay, đuổi người như đuổi ruồi.
Lúc Tưởng Mặc rời khỏi văn phòng tổng giám đốc, Vương Nhất Khả đã chờ sẵn bên ngoài, tài xế cũng được sắp xếp ổn thỏa. Hai người xuống tầng, trực tiếp xuất phát tới siêu thị tự động đang được chuẩn bị.
Kế hoạch siêu thị tự động đã được triển khai từ lâu, địa điểm đã hoàn thiện, các giá kệ thông minh do tập đoàn Phàn thiết kế cùng với thiết bị giám sát điện tử đều đã được lắp đặt xong, chỉ còn đợi ký hợp đồng với Sơn Hải là có thể đưa vào hoạt động.
Về phần hàng hóa, do phía Sơn Hải đảm nhận. Sơn Hải vốn chuyên về chuỗi siêu thị quy mô lớn, nguồn hàng dồi dào, chỉ cần phía Phàn hoàn thiện phần nền tảng, hàng hóa có thể nhập kho bất cứ lúc nào.
Tưởng Mặc lần này tới đây chủ yếu là để khảo sát thực tế, đồng thời đưa ra vài “ý kiến quý báu”, ví dụ như: Tăng cường hệ thống an ninh, bổ sung thêm các loại hàng hóa, quan trọng nhất là mở rộng kho vật tư.