Thế giới 1 - Chương 4: Hướng dẫn sinh tồn trong mạt thế

Vậy mà giờ đây nghe tin em trai mình lật xe khi đang đua tốc độ, Phàn Thành suýt chút nữa ngừng tim vì sốc. Sau khi xác nhận em trai không sao thì cảm xúc tiếp theo chính là: Sợ hãi, rồi đến tức giận ngút trời.

“Anh à, em thật sự không bị đập đầu đâu, chỉ là hôm nay em thấy một vài chuyện trong bệnh viện thôi.”

Tưởng Mặc khó khăn lắm mới thuyết phục được Phàn Thành tin rằng đầu óc mình không có vấn đề gì.

“Anh cũng biết gần đây đang bùng phát virus cúm mà, nhưng đến giờ vẫn chưa có ca nào khỏi hẳn. Một người bạn học của em làm ở Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh đã cảnh báo em tuyệt đối đừng đến chỗ đông người trong thời gian này để tránh bị lây. Virus cúm lần này sẽ phát triển thành cái gì thì không ai biết được.”

Tưởng Mặc không dại gì nói thẳng ra chuyện người nhiễm virus có thể biến thành xác sống, nếu không thì Phàn Thành chắc chắn sẽ đưa thẳng cậu vào khoa tâm thần. Nhưng cậu vẫn cố gắng nhắc nhở anh ta một cách gián tiếp.

Phàn Thành nhìn cậu với vẻ nghi ngờ: “Em còn có bạn học giỏi đến vậy cơ à?”

Phàn Lâm toàn giao du với mấy tên công tử bột trong giới, suốt ngày ăn chơi lêu lổng, chẳng giống người có thể làm việc ở Trung tâm Kiểm soát Dịch bệnh chút nào.

“Anh à!” Tưởng Mặc bất lực với ông anh luôn để ý sai trọng tâm này.

“Em nói nghiêm túc đấy, mấy hôm tới anh đừng đến chỗ đông người nhé!”

“Được rồi, anh biết rồi.” Phàn Thành đáp một cách rất qua loa.

“Ngày mai đi làm cùng anh.”

Phàn Thành không dám để em trai mình tiếp tục sống buông thả thế này nữa. Anh ta sợ đến lúc nào đó lại mất đi người thân duy nhất của mình trong vô thức. Phải để cậu ở bên cạnh, anh ta mới yên tâm được.

Nghe đến đây, Tưởng Mặc biết ngay anh ta chẳng hề để tâm đến lời cảnh báo. Dù gì thì công ty cũng đâu phải nơi ít người, mà virus lại lây lan rất nhanh. Tập đoàn Phàn thị có tới hai ngàn nhân viên, nếu xảy ra chuyện thì rắc rối to. Vậy thì chi bằng theo anh ta đến công ty, còn có thể bảo vệ anh ta phần nào.

“Được ạ, anh!” Tưởng Mặc đáp một cách dứt khoát, khiến Phàn Thành hơi nghẹn họng.

Một sự im lặng kỳ lạ bao trùm hai người.

“Anh, vậy em về phòng trước nhé! Mai gặp lại!” Tưởng Mặc cười toe toét rồi vội vã chạy về phòng mình.

Phàn Thành lặng lẽ nhìn bóng lưng em trai biến mất, một lúc sau khóe miệng mới hơi cong lên. Đứa em từng hay nhõng nhẽo và có chút trẻ con năm nào, dường như đã quay trở lại.

Vừa bước vào phòng, Tưởng Mặc đã thấy một chiếc điện thoại iPhone mới tinh nằm gọn trên bàn học. SIM mới đã được làm lại, các ứng dụng thường dùng như WeChat, Alipay đều được cài sẵn. Danh bạ thì chỉ lưu hai số: Phàn Thành và trợ lý Vương.

Tưởng Mặc không khỏi thầm khen một tiếng trong lòng: [Trợ lý Vương đúng là làm việc đâu ra đấy, tỉ mỉ và chu đáo, chẳng trách lại trở thành cánh tay phải của Phàn Thành.]

Cậu vừa nghêu ngao một bài hát chả theo giai điệu nào, vừa bước vào phòng tắm, định tắm một cái cho sảng khoái. Dù sao thì sau vụ tai nạn xe, cơ thể này đã bị văng ra khỏi xe, lăn lộn trên mặt đất mấy vòng, quần áo thì rách bươm, người cũng bẩn không tả được. Không tắm rửa thì khó chịu lắm.

Ngoài cánh tay trái được băng bó sơ, những chỗ khác chỉ bầm tím chút thôi. Chỉ cần bọc tay trái lại bằng túi nilon là có thể thoải mái ngâm mình trong bồn tắm rồi.

May mà hôm nay cậu mặc đồ đen, máu có dính vào cũng không thấy rõ. Nếu không thì phải nghĩ cách giải thích tại sao chỉ trầy có chút da mà quần áo lại đẫm máu đến vậy.

Cởi bộ đồ rách rưới trên người ra, Tưởng Mặc không nhịn được mà lắc đầu. Thẩm mỹ của Phàn Lâm đúng là có vấn đề:

[Từ trên xuống dưới toàn mặc đồ đen, áo khoác da, quần da, bốt da, đinh tán khắp nơi, lại còn để kiểu tóc phi thường “ngầu lòi”, chẳng khác gì mấy nhân vật trong phim xã hội đen Hồng Kông xem quá nhiều.]

Cậu cảm thấy mình “quê” đến mức có thể debut tại chỗ thành ca sĩ rock phong cách quê mùa.

Tùy tiện ném bộ đồ bẩn vào thùng rác, Tưởng Mặc mở nước ngâm mình vào bồn tắm. Phòng tắm của nhà giàu đúng là khác biệt, bồn tắm vừa to vừa có chức năng mát-xa bằng nước khiến Tưởng Mặc được thư giãn đúng nghĩa.

Tắm xong, Tưởng Mặc quấn khăn tắm, bước đến trước bồn rửa mặt để sấy tóc, tiện thể quan sát kỹ diện mạo của cơ thể này.