Thế giới 1 - Chương 25: Hướng dẫn sinh tồn trong mạt thế

Còn về không gian trong nhẫn của Phàn Thành thì tạm thời giữ bí mật, như một lá bài tẩy.

Làm vậy không phải vì không tin tưởng hai người kia, mà bởi lòng người có thể thay đổi trong tận thế. Việc họ giữ lại một phần là biện pháp tự bảo vệ cần thiết. Càng ít người biết về bí mật của chiếc nhẫn chứa không gian thì càng an toàn. Ngay cả khi nói ra với Đỗ Quang Diệu và Vương Nhất Khả, cũng chưa chắc đã là chuyện tốt với chính họ.

Bình thường, khi có người ngoài, họ sẽ dùng ba lô hoặc cốp xe để che đậy, tránh để lộ không gian dị năng.

Sau khi biết Tưởng Mặc sở hữu năng lực như vậy, Đỗ Quang Diệu và Vương Nhất Khả mừng rỡ không thôi. Họ hiểu rõ bên ngoài giờ đây nguy hiểm cỡ nào.

Phần lớn mọi người không dám ra ngoài, nhưng trốn trong nhà mãi thì thức ăn cũng cạn. Con người không thể cả đời sống lủi trong nhà. Chẳng mấy chốc, sẽ có người mạo hiểm ra ngoài tìm kiếm đồ ăn. Và siêu thị rõ ràng là mục tiêu lý tưởng, nơi họ đang trú ngụ cũng sẽ trở thành miếng mồi.

Bây giờ nơi này còn an toàn vì có hệ thống phòng vệ tốt, kẻ khác khó đột nhập. Nhưng khi vật tư cạn kiệt, cho dù có là thép chống đạn cũng không ngăn nổi kẻ tuyệt vọng.

Nhất là khi giờ đây đã có người sở hữu dị năng, không ai dám chắc điều gì sẽ xảy ra. Đưa vật tư vào không gian và mang theo người mới là phương án an toàn nhất. Những thứ trong siêu thị này đều là tài sản mà công ty họ đã bỏ tiền thật mua, không thể để người khác chiếm được.

Có năng lực như vậy trong tay, ít nhất họ sẽ không cần phải lo lắng vì thiếu vật tư nữa. Chỉ cần tranh thủ gom góp thật nhiều trong giai đoạn đầu là được.

Tưởng Mặc nói rằng cậu đã thức tỉnh dị năng hệ Không gian và Lực, còn Phàn Thành cũng phô diễn dị năng hệ Hỏa của mình. Dưới sự hướng dẫn của Tưởng Mặc và Phàn Thành, Vương Nhất Khả cũng nhanh chóng nắm được dị năng vừa thức tỉnh của mình là hệ Mộc. Mặc dù giai đoạn đầu không khác gì người thường, nhưng thể chất đã được cải thiện.

Tính luôn cả bé Tiểu Ngư có dị năng hệ Thủy, trong nhóm năm người của họ thì đã có bốn người sở hữu dị năng.

Chỉ còn lại Đỗ Quang Diệu chưa thức tỉnh, điều đó khiến ông ta hơi hụt hẫng. Nhưng rất nhanh sau đó, ông ta đã điều chỉnh lại tâm trạng và đặt ra câu hỏi tiếp theo:

“Tổng giám đốc Phàn, chúng ta cứ ở mãi đây cũng không phải cách. Tiếp theo, chúng ta nên làm gì?”

Theo ông, nơi này đã không còn lý do để tiếp tục ở lại. Tốt nhất là sớm chuyển đến một nơi an toàn hơn.

Phàn Thành cũng đồng ý rằng họ không thể cứ ở mãi trong siêu thị này. Dù sao toàn bộ hàng hóa trong siêu thị cũng đã được họ dọn sạch, có ở lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Hơn nữa, siêu thị không giống như các trung tâm thương mại lớn. Nó không có khu vực đồ nội thất, họ chỉ có thể ngủ tạm trên sàn nhà, cũng không có phòng tắm để vệ sinh cá nhân. Tốt nhất là rời đi càng sớm càng tốt để tìm một nơi ổn định hơn.

Phàn Thành suy nghĩ một lúc rồi nói: “Về nhà tôi đi.”

Nhà họ Phàn nằm trong khu biệt thự cao cấp, có tường rào cao và cổng sắt kiên cố, muốn đột nhập vào cũng không dễ. Biệt thự lại có nhiều phòng, đủ chỗ cho tất cả mọi người.

Quan trọng hơn là anh ta còn muốn quay về xem tình hình của dì Lưu và những người giúp việc. Họ đều là người làm lâu năm của nhà họ Phàn, đã chăm sóc hai anh em từ nhỏ chẳng khác gì người thân.

“Phàn tổng, vậy có thể ghé qua nhà tôi trước được không? Tôi lo cho vợ con tôi lắm.” Đỗ Quang Diệu khẩn cầu.

“Được.”

Phàn Thành thấu hiểu tâm trạng ấy nên lập tức đồng ý. Sau đó anh nhìn sang Vương Nhất Khả: “Cậu có cần về nhà không?”

“Không cần đâu.” Vương Nhất Khả đẩy gọng kính, trả lời.

Anh ta khác với Đỗ Quang Diệu. Vì quá bận rộn với công việc nên vẫn chưa lập gia đình, cha mẹ cũng đã mất, thành ra chỉ lo cho bản thân là đủ.

“Vậy được, ghé nhà lão Đỗ trước rồi về nhà chúng ta.” Phàn Thành dứt khoát ra quyết định.

Vương Nhất Khả tìm được chìa khóa xe trên xác người tài xế, cả nhóm thu lại các tấm thép chống đạn, mở cổng và rời khỏi siêu thị.

Lúc này đang là đêm khuya, bên ngoài đầy rẫy các thây ma đã biến dị. Khi ngửi thấy mùi thịt sống, bọn chúng liền quay đầu, đồng loạt lao về phía họ.