Đối với bất kỳ người bình thường nào, những thứ như tận thế, zombie hay dị năng cũng đều rất khó chấp nhận.
May mắn thay, cả hai đều là những người có ý chí kiên cường, nhanh chóng bắt đầu suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo.
“Anh à, em nghĩ chính phủ sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu, chắc chắn một thời gian nữa sẽ có cứu viện. Đến lúc đó chúng ta cứ theo họ đi.”
“Ừ. Vậy chúng ta thu dọn ít đồ, cố gắng mang theo càng nhiều vật dụng cần thiết càng tốt.”
Phàn Thành đã nhận thức được tầm quan trọng của vật tư trong thời kỳ tận thế, nên dặn dò mọi người gom góp hết những thứ có thể dùng.
“À đúng rồi, anh lại đây, em có chuyện muốn nói.” Tưởng Mặc ra vẻ bí mật.
“Gì thế?” Phàn Thành nghi ngờ bước theo em trai đến một góc phòng.
“Anh còn nhớ cái nhẫn ngọc này không?” Tưởng Mặc lấy ra chiếc nhẫn ngọc trắng.
“Nhớ chứ, cái em mua trong buổi tiệc từ thiện.”
“Đúng đúng! Em phát hiện một bí mật cực lớn!”
“Bí mật gì?”
Tưởng Mặc cười đầy thần bí rồi bất ngờ nắm lấy tay Phàn Thành, dùng dao rọc giấy rạch một đường nhỏ trên ngón tay anh ta, sau đó bôi máu lên chiếc nhẫn ngọc trắng.
“Em làm gì vậy?”
Phàn Thành nhíu chặt mày, rõ ràng không hiểu nổi hành động kỳ quặc của em trai. Thế nhưng lời còn chưa dứt, anh ta đã nhìn thấy vệt máu bị chiếc nhẫn hút sạch trong chớp mắt, hơn nữa màu sắc của chiếc nhẫn càng trở nên trong suốt và long lanh.
“Được rồi được rồi! Anh thử xem sao!” Tưởng Mặc phấn khích nhét chiếc nhẫn vào tay anh trai.
Phàn Thành còn chưa kịp hỏi thử cái gì thì vừa nắm lấy chiếc nhẫn, lập tức cảm nhận được một cảm giác huyền diệu. Như thể có sự kết nối kỳ lạ với chiếc nhẫn này. Không đợi anh ta suy nghĩ rõ ràng, anh ta đã phát hiện ra bí mật ẩn trong đó.
“Đây là?”
Tưởng Mặc giơ tay chỉ vào chiếc nhẫn trên tay mình, được cậu cố tình làm thành hình dáng giống hệt:
“Đây là nhẫn em tình cờ mua được, người bán bảo nó không phải là ngọc trắng bình thường mà là Hằng Ngọc, một loại linh ngọc cổ xưa. Em thấy hiếm nên mua luôn. Hôm đó trong buổi đấu giá từ thiện lại thấy cái nhẫn kia, em liền mua để thành một cặp. Mấy hôm trước lỡ để máu dính lên cái nhẫn thì phát hiện ra bí mật lớn này!”
Phàn Thành nhìn vẻ mặt hí hửng của Tưởng Mặc, thật sự không biết nên nói gì cho phải. Tên ngốc này trước giờ bị lừa không ít lần, ai ngờ lần này lại vô tình mua được món bảo vật thật.
Ai có thể ngờ, trong chiếc nhẫn ngọc tưởng chừng bình thường ấy, lại ẩn giấu một không gian giới chỉ?
Anh ta nhìn khuôn mặt phấn khởi của em trai mình, bất giác bật cười trong lòng: [Có lẽ đây chính là cái gọi là “ngốc nhân hữu ngốc phúc”, người ngốc có phúc ngốc chăng?]
Sau khi nắm được cách sử dụng chiếc nhẫn ngọc trắng, Tưởng Mặc đề nghị: “Anh à, hay là chúng ta dọn hết đồ trong siêu thị này vào nhẫn này đi? Tận thế tới rồi, nếu kéo dài thì kiểu gì cũng có chuyện xảy ra, mình chuẩn bị trước vẫn hơn.”
Phàn Thành hiểu rõ Tưởng Mặc không phải lo bò trắng răng. Tuy ngoài mặt xã hội vẫn còn yên ổn, nhưng đó là vì chưa có xung đột lợi ích. Một khi mạng sống bị đe dọa, đạo đức xã hội chắc chắn sẽ sụp đổ toàn diện. Bản tính ích kỷ của con người sẽ bộc lộ trọn vẹn trong cơn nguy cấp.
Nếu tận thế kết thúc nhanh thì đỡ, nhưng kéo dài thì tài nguyên sẽ ngày càng cạn kiệt, chuyện gì cũng có thể xảy ra không khác gì những gì thường thấy trong phim ảnh.
Huống hồ, tận thế đến đồng nghĩa với việc mọi hoạt động sản xuất đều đình trệ, những vật tư hiện có gần như trở thành tài nguyên hữu hạn không thể tái tạo. Dùng một phần là mất một phần. Việc tích trữ được càng nhiều vật tư trong giai đoạn đầu sẽ là yếu tố then chốt giúp họ sống sót.
Không gian trong chiếc nhẫn ngọc của Phàn Thành vào khoảng 1000 mét khối, đủ để chứa một lượng lớn hàng hóa. Phán đoán theo đó, nhẫn của Tưởng Mặc cũng tương tự. Với dung tích như vậy, hai người họ hoàn toàn có thể dọn sạch toàn bộ siêu thị không người này vào không gian của mình.
Lượng vật tư của cả một siêu thị đủ để đảm bảo cho năm người họ sống vô ưu trong một thời gian dài.
Tuy nhiên, nếu một lượng lớn hàng hóa đột nhiên “bốc hơi” thì chắc chắn sẽ gây nghi ngờ.
Sau khi bàn bạc, hai anh em quyết định thông báo cho Đỗ Quang Diệu và Vương Nhất Khả rằng Tưởng Mặc đã thức tỉnh dị năng hệ Lực và hệ Không gian.