Đúng như suy đoán ban đầu, người mẹ đã biến thành zombie đã tấn công chồng, sau đó còn muốn ăn thịt cả con gái.
Cậu chạy nhanh đến ban công, rút thanh đao ra như chém rau chém củ, chặt đứt đầu con zombie nữ. Không phải cậu cố tình tàn bạo như vậy, mà là gϊếŧ zombie thì buộc phải phá hủy não bộ. Chặt đứt tay chân hay đâm thủng tim chúng cũng vô dụng.
Con zombie mất đầu lập tức ngã vật xuống, Tưởng Mặc trèo ra ngoài ban công, ôm lấy bé gái đang khóc lạc giọng treo mình bên ngoài. Cô bé đã bị dọa đến ngẩn ngơ, chỉ nấc lên liên tục, hoàn toàn không vùng vẫy, ngoan ngoãn để Tưởng Mặc bế vào trong.
“Cha ơi! Cha ơi!” Cô bé nắm chặt lấy vạt áo trước ngực Tưởng Mặc, cả người run rẩy không ngừng.
“Suỵt, không sao rồi, không sao rồi.”
Tưởng Mặc nhẹ giọng vỗ về đứa trẻ trong lòng, chẳng buồn quan tâm đến nước mắt nước mũi bé dính đầy lên người mình.
Ở thời không nơi Cục Quản Lý Thời Gian mà Tưởng Mặc đến, con người sống rất lâu, thậm chí chết đi còn có thể chuyển linh thể sang cơ thể mới. Vì thế hầu như không còn thấy những sinh mệnh nhỏ bé, yếu ớt như trẻ em.
Dưới lời dỗ dành kiên nhẫn của Tưởng Mặc, cô bé dần dần chìm vào giấc ngủ. Bé chắc chắn đã sợ hãi tột độ, có lẽ còn chưa thể hiểu hết những gì vừa xảy ra, nhưng bản năng vẫn cảm nhận được nguy hiểm.
Khi nhận ra mẹ trở nên xa lạ và đáng sợ lại còn tấn công cha, cô bé đã bản năng chạy trốn và chính điều đó đã cứu sống bé.
Cha mẹ cô bé đều không còn nữa, Tưởng Mặc cũng chỉ còn cách đem bé theo cùng. Nhẫn chứa đồ trong tay cậu vẫn còn khá nhiều chỗ trống, nên những thứ cô bé có thể dùng đến cậu đều gom mang theo: Từ đồ ăn vặt, quần áo, đồ chơi đến sách vở. Dù thời mạt thế không cần học hành thi cử, nhưng học kiến thức vẫn là chuyện vô cùng quan trọng.
Sau khi lục soát quanh căn hộ nhỏ, thu dọn đủ thứ cần thiết, Tưởng Mặc mới bế bé rời khỏi đó. Khi bước vào cầu thang, Tưởng Mặc lập tức cảm giác rõ ràng có ánh mắt đang dõi theo mình, chẳng biết bao nhiêu người đang núp sau cánh cửa sắt nhìn trộm ra ngoài.
“Cậu em!”
Khi Tưởng Mặc xuống đến tầng trệt, một người phụ nữ trung niên đẩy cửa hé ra gọi. Lúc cô bé gặp nạn thì không ai chịu ló mặt, giờ Tưởng Mặc chẳng muốn dính dáng gì đến những người như vậy, liền không buồn quay đầu lại, đi thẳng.
“Này! Cậu em! Đợi đã nào...”
Người phụ nữ kia rốt cuộc vẫn không dám chạy theo, chỉ có thể bất lực nhìn theo bóng Tưởng Mặc khuất dần trong hành lang.
Trên đường về, do trong lòng Tưởng Mặc có ôm đứa bé, năng lực “tàng hình trước zombie” của cậu liền mất tác dụng. Vừa bế trẻ vừa đánh nhau với zombie vừa bất tiện vừa nguy hiểm nên vẫn cần có phương tiện di chuyển.
Sau khi tận thế bùng phát, rất nhiều người đã lái xe bỏ trốn. Nhưng trên đường không ít người phát bệnh biến dị, dẫn đến tai nạn xe cộ. Để tránh bị zombie ăn thịt, nhiều người chọn bỏ xe mà chạy.
Những ngày đầu của tận thế, phần lớn người dân vẫn đang chìm trong hoảng loạn, trong nhà vẫn còn thực phẩm dự trữ nên ít ai dám ra ngoài. Vì vậy kiếm một chiếc xe trên đường cũng không quá khó.
Rất nhanh Tưởng Mặc đã tìm được một chiếc SUV phù hợp. Chủ nhân chiếc xe đã biến thành zombie, đang bò trên cửa sổ chảy nước dãi nhìn đứa bé trong lòng Tưởng Mặc. Chìa khóa thì vẫn còn cắm trong ổ.
Tưởng Mặc không muốn đập kính nên thử mở cửa, may mắn là cửa xe không khóa, mở ra rất dễ dàng. Con zombie bị dây an toàn giữ lại trên ghế, không thể cử động nhiều, bị Tưởng Mặc giải quyết nhẹ nhàng.
Cậu đặt bé gái đang ngủ lên ghế phụ, cài dây an toàn cẩn thận, rồi lái xe về lại siêu thị không người. Trên đường còn ghé vào một trạm xăng để tích trữ ít nhiên liệu phòng trong tương lai chắc chắn sẽ cần đến.
“Nhị thiếu, cậu về rồi!” Sau nửa đêm lo lắng đứng ngồi không yên, lúc này thấy Tưởng Mặc trở về an toàn, Đỗ Quang Diệu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Ừ. Anh trai tôi và trợ lý Vương, họ tỉnh chưa?”
“Vẫn chưa tỉnh.”
“Có ai đến đây không?”
“Cũng không.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Tưởng Mặc gật đầu, đưa cô bé trong lòng cho Đỗ Quang Diệu: “Ông trông bé giúp tôi, tôi đi rửa ráy một chút.”
“Được.” Đỗ Quang Diệu tuy rất tò mò về lai lịch của cô bé, nhưng cũng không hỏi nhiều.