Không hiểu sao, Tưởng Mặc lại nghe thấy một tia tủi thân trong giọng điện tử của hệ thống.
“Cậu là ai? Tại sao tấn công tôi?”
Chu Tĩnh tức giận hỏi, tay cầm vũ khí khẽ run. Nếu không có bảo hộ lúc truyền tống, hắn có khi đã chết từ sớm, nghĩ lại vẫn còn kinh hồn bạt vía.
Tưởng Mặc không đáp, chỉ giơ đao lên tiếp tục lao tới. Nhưng lần này Chu Tĩnh đã đề phòng, khiến việc tấn công trở nên khó khăn hơn nhiều.
Hai người giao đấu liên tục trong màn đêm, đánh nhau kịch liệt, đến khi tách ra thì cả hai đều mang đầy thương tích.
Hệ thống: [Chủ nhân, thân thể hiện đã tổn thương 44% có cần tiến hành chữa trị không?]
Ngay lúc Tưởng Mặc chuẩn bị mở khóa hồi phục và tiếp tục đánh thì một tiếng khóc chói tai vang lên, thu hút sự chú ý của cậu.
Chỉ thấy một bé gái khoảng năm, sáu tuổi đang bám vào giàn máy lạnh bên ngoài lan can, khóc nức nở. Bên trong ban công, một nữ zombie mặt mày dữ tợn đang giương vuốt định chụp lấy cô bé. Trên mặt và ngực zombie đầy máu, răng nanh còn dính thịt vụn. Rõ ràng vừa ăn xong một “bữa no”.
Bé gái nước mắt lưng tròng nhìn “mẹ”, miệng không ngừng gọi “Mẹ ơi”, nhưng người mẹ từng yêu thương ấy giờ đã không còn đáp lại được nữa.
Tưởng Mặc nhanh chóng hiểu ra tình huống: Người mẹ trẻ kia bị nhiễm virus và biến thành zombie, nạn nhân đầu tiên có lẽ là chồng của cô, và giờ đây đứa con gái cũng sắp bị ăn sống.
Zombie không còn tư duy, chỉ còn bản năng khát máu. Cô ta chẳng còn nhớ đứa trẻ kia từng là con ruột của mình.
Nhân lúc Tưởng Mặc phân tâm, Chu Tĩnh bất ngờ ném ra một tấm thẻ gỗ xuống đất, một luồng sáng xanh lóe lên, hắn lập tức biến mất tại chỗ.
Tưởng Mặc: “?”
Hệ thống: [Chủ nhân, hắn đã sử dụng bùa truyền tống.]
Tưởng Mặc: [Còn có cái thứ đó nữa! Hắn còn bao nhiêu đạo cụ trò chơi vậy?]
Hệ thống: [Hết rồi hết rồi, đồ trong gói quà khởi điểm hắn dùng gần hết rồi. Cái bùa vừa rồi chắc là món cuối cùng.]
Tưởng Mặc thực sự cạn lời.
Nhưng tất cả đều là những tình tiết chưa từng xảy ra trong thế giới tuyến ban đầu, hệ thống cũng không thể dự đoán trước. Cậu nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài, cố trấn tĩnh rồi tiếp tục hỏi trong ý thức.
Tưởng Mặc: [Có định vị được hắn không?]
Hệ thống: [Có. Hắn đã truyền tống đến Hải Thành.]
Tưởng Mặc: [Hải Thành ở đâu?]
Hệ thống lập tức hiển thị bản đồ điện tử, Tưởng Mặc thấy rõ chấm đỏ đại diện cho Chu Tĩnh đã hiện lên ở một nơi cách hàng ngàn km.
Lúc này thì Tưởng Mặc hoàn toàn bất lực. Trong cửa hàng hệ thống cũng có bán bùa truyền tống, nhưng một tấm giá tới 200 điểm tích lũy. Dù có đuổi đến Hải Thành gϊếŧ được Chu Tĩnh, cậu cũng không còn điểm để mua bùa quay lại. Nếu “con cưng của số mệnh” xảy ra chuyện, thế giới nhỏ vẫn sụp đổ, nhiệm vụ cũng thất bại.
Thôi vậy, dù sao cũng có hệ thống giám sát, tên Chu Tĩnh này có chạy trời cũng không khỏi nắng, rồi sẽ tới lượt cậu “xử đẹp”.
Huống chi nơi đây còn có một bé gái đang chờ cậu cứu. Tưởng Mặc thở dài, yêu cầu hệ thống bắt đầu chữa trị thân thể.
Hệ thống: [Rõ, bắt đầu tiến hành hồi phục thân thể. Trừ 15 điểm tích lũy, hoàn tất sau hai phút.]
Vết thương trên người Tưởng Mặc nhanh chóng được chữa lành, đồng thời cậu cũng đã phi như bay lên tòa chung cư nơi cô bé đang mắc kẹt. Bé gái đó đã bám trên giàn nóng điều hòa ngoài ban công vừa khóc vừa hét mấy phút liền, vậy mà không một người hàng xóm nào thò đầu ra nhìn lấy một cái, chắc hẳn đều sợ hãi con zombie đang ở ngoài ban công nhà cô bé.
Khi Tưởng Mặc chạy tới dưới tòa nhà thì lại bị cửa chống trộm chặn lại. Cửa này có lắp hệ thống khóa điện tử. Không có thẻ từ, cậu đành phải bấm từng chuông cửa của các hộ dân trong tòa, hy vọng có người nhấn nút mở cửa giúp.
Thế nhưng mặc kệ cậu bấm chuông thế nào cũng không ai chịu mở. Có người bắt máy nhưng lại nhanh chóng cúp luôn.
Khi tiếng bận đường truyền lại vang lên lần nữa, Tưởng Mặc cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, trực tiếp phá cửa xông vào. Với sức của cậu hiện tại, phá hỏng cái khóa cửa chỉ là chuyện nhỏ.
Nhà của cô bé ở tầng bốn, Tưởng Mặc lao thẳng lên bằng tốc độ nhanh nhất, dựa vào tiếng khóc của bé mà xác định được căn hộ, rồi một cước đạp tung cửa. Vừa vào nhà, cậu lập tức trông thấy xác một người đàn ông nằm sõng soài trên sàn.