Thế giới 1 - Chương 20: Hướng dẫn sinh tồn trong mạt thế

“Rõ, tôi hiểu rồi.” Đỗ Quang Diệu gật đầu đầy quyết tâm.

“Tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Tổng giám đốc Phàn và trợ lý Vương.”

Sau khi hạ tấm thép chống bạo loạn xuống, Tưởng Mặc chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, cậu lấy ra vài cái khóa từ nhẫn chứa đồ mà hệ thống cấp cho được giấu kỹ trước đó, giờ đến lúc phát huy tác dụng.

Tấm thép này hoạt động như cửa cuốn, bên dưới có các chốt để khóa cố định. Tưởng Mặc khóa kỹ toàn bộ, rồi mới quay lưng rời khỏi siêu thị.

Làm như vậy không phải vì cậu không tin con người của Đỗ Quang Diệu, mà là lo ông ta quá mềm lòng. Nếu chẳng may có người bị zombie đuổi đến cửa cầu cứu, rất có thể ông ta sẽ mở cửa cho họ.

Mà theo tuyến thời gian ban đầu, Đỗ Quang Diệu lẽ ra đã chết, việc ông còn sống đã là một yếu tố bất định. Tưởng Mặc không muốn vì điều đó mà khiến Phàn Thành và Vương Nhất Khả gặp họa.

Lúc này trời đã dần sụp tối, Tưởng Mặc tận dụng màn đêm che chắn, theo hướng hệ thống chỉ dẫn để đến địa điểm Chu Tĩnh sắp xuất hiện. Trên đường hầu như không còn ai, chỉ có zombie lang thang. Lúc này, phần lớn người dân đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, không ai dám liều mạng ra đường, tất cả đều cố thủ trong nhà.

Còn thể chất đặc biệt của Tưởng Mặc không hấp dẫn zombie thì phát huy công dụng rất lớn, cho phép cậu bình yên đi giữa đường mà không lo bị tấn công.

Khi Tưởng Mặc lần theo chỉ dẫn của hệ thống đến được địa điểm mục tiêu là một vườn hoa nhỏ trong khu dân cư. Cậu nhìn quanh lại không thấy bóng dáng nhân vật nhiệm vụ đâu cả.

Tưởng Mặc: [Hệ thống, mục tiêu đâu?]

Hệ thống: [Còn mười phút nữa mục tiêu nhiệm vụ mới xuất hiện.]

Tưởng Mặc: [Được rồi, tôi đợi.]

Từng phút trôi qua, khi hệ thống bắt đầu đếm ngược, chỉ thấy chân trời đột nhiên lóe sáng, một vệt ánh sáng giống như sao băng lao nhanh về phía Tưởng Mặc.

“Ầm” một tiếng, mặt đất xuất hiện một cái hố còn đang bốc khói.

“Khụ khụ!”

Một bóng người đàn ông từ trong làn khói dày đặc bò ra, trên người mặc bộ giáp trông như chiến binh, tay cầm một thanh đại đao dài cán rất giống thanh Thanh Long Yển Nguyệt Đao mà Quan Vũ từng dùng, lại còn để mái tóc đỏ rực dài rũ xuống trông rất kỳ dị.

Hệ thống: [Mục tiêu số một đã xuất hiện! Mục tiêu số một đã xuất hiện! Xin hãy lập tức bắt đầu trục xuất!]

Không cần hệ thống nhắc nhở, Tưởng Mặc đã rút một thanh đao từ nhẫn chứa đồ ra, nhảy xuống hố rồi bổ một nhát vào đầu kẻ kia.

Đối phương hoàn toàn không phòng bị, bị Tưởng Mặc chém trúng cổ. Với sức mạnh hiện tại của Tưởng Mặc, nếu là người bình thường thì chắc chắn đầu đã rơi xuống đất. Thế nhưng không ngờ trên người kẻ kia đột nhiên phát ra một luồng kim quang, chặn lại cú chém chí mạng, bản thân hắn lại không hề hấn gì.

Phản ứng của hắn cũng không chậm, sau thoáng sững sờ liền bật dậy, vung đại đao phản công. Đao của hai người va vào nhau, phát ra tiếng kim loại vang vọng, cả hai đồng thời lùi lại một bước.

Tưởng Mặc lặng lẽ chuyển đao từ tay phải sang tay trái. Lòng bàn tay phải đã bị rách, đủ để cho thấy sức lực của đối phương không thua gì cậu.

Kẻ kia chính là Dị khách không gian thời gian - Chu Tĩnh, kẻ sở hữu hệ thống trò chơi làm bàn tay vàng. Bộ dạng hiện tại của hắn chính là hình ảnh nhân vật game mà hắn chọn.

Tưởng Mặc đã xem qua thông tin của Chu Tĩnh, biết rõ hắn thuộc lớp Chiến Sĩ Điên, chỉ số sức mạnh khởi điểm rất cao, thanh đại đao kia vung lên như gió cuốn, về sau còn học được hàng loạt kỹ năng.

Trong đó hai chiêu bá đạo nhất là Liệt Diễm Trảm và Bát Cực Băng, một chiêu có thể thiêu rụi cả vùng, một chiêu có thể phá nát mặt đất. Nếu để hắn gϊếŧ nhiều zombie nâng cấp, đến khi mạnh lên thì sẽ rất khó đối phó.

Vì vậy Tưởng Mặc mới đến đây chờ sẵn, mong muốn diệt hắn ngay từ lúc vừa tới thế giới này. Chỉ là cậu không ngờ bản thân lại thất bại!

Tưởng Mặc: [008! Cái quái gì vậy? Kim quang lúc nãy là gì?]

Hệ thống: [Đó là bảo hộ truyền tống của trò chơi.]

Bảo hộ truyền tống là một thuật ngữ trong game, nghĩa là sau khi nhân vật được truyền tống, sẽ có một khoảng thời gian không bị bất kỳ sát thương nào.

Tưởng Mặc: [Còn có cái trò này nữa hả? Sao cậu không nói sớm?]

Hệ thống: [Trong dữ liệu không có, theo tuyến thời gian ban đầu vốn không có ai tấn công cả.]