Thế giới 1 - Chương 2: Hướng dẫn sinh tồn trong mạt thế

Theo dòng thế giới bình thường, anh ta đáng lẽ sẽ là cánh tay đắc lực hỗ trợ khí vận chi tử nhưng cuối cùng cũng bỏ mạng dưới tay Chu Tĩnh.

Việc để Tưởng Mặc nhập vào thân thể Phàn Lâm vừa mới chết trong tai nạn là một tính toán chuẩn xác của hệ thống. Danh phận của Phàn Lâm vẫn còn rất hữu dụng cho nhiệm vụ lần này.

Tưởng Mặc ngồi dưới mặt đường khá lâu, vậy mà vẫn không thấy bóng dáng xe cứu thương hay cảnh sát đâu cả.

Cậu không khỏi ngạc nhiên, liền hỏi hệ thống.

Tưởng Mặc: [008, tai nạn lâu thế rồi mà chẳng có ai tới là sao?]

Phàn Lâm không đua xe một mình. Cậu ta cùng một đám bạn ăn chơi tổ chức đua xe, xe của Phàn Lâm bị lật thì lẽ nào không ai nhận ra?

Hệ thống: [Thưa chủ nhân, sau khi phát hiện Phàn Lâm gặp nạn, đám bạn đó đã lập tức bỏ chạy hết rồi.]

Tưởng Mặc: [...]

Cậu hoàn toàn câm nín.

Thân là người đã chơi với đám bạn đó cả chục năm, Phàn Lâm thật lòng xem họ là bạn bè. Ấy vậy mà khi xảy ra chuyện, đám “bạn thân” đó chẳng những không dừng lại xem xét, mà thậm chí đến gọi cảnh sát hay xe cấp cứu cũng không buồn làm. Đúng là kiểu người vô tâm, vô tình đến đáng sợ.

Tưởng Mặc thở dài. Dù sao cậu cũng chẳng định sống theo lối sống hoang phí như nguyên chủ. Gặp chuyện thế này cũng xem như cơ hội tốt để “cải tà quy chính”.

Tưởng Mặc: [008, giúp tôi báo cảnh sát.]

Giữa đêm khuya, lại nằm trên một con đường vắng vẻ như thế, xung quanh chẳng có một bóng người. Điện thoại của nguyên chủ thì lại bị để trong xe, giờ có khi đã cháy thành tro. Đúng là "kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay". Không báo cảnh sát thì e rằng đêm nay cậu phải nằm lại đây luôn mất.

Hệ thống: [Đã rõ, thưa chủ nhân.]

Cảnh sát xử lý khá nhanh. Sau khi nhận được cuộc gọi nặc danh, họ đã lập tức đến hiện trường. Sau khi hỏi cung Tưởng Mặc và kiểm tra nồng độ cồn trong máu, họ xác nhận không có vấn đề gì. Nhờ hệ thống đã chữa trị cơ thể, rượu trong người cũng được giải sạch nên không bị phát hiện. Nếu không, với tội lái xe sau khi uống rượu, rất có thể cậu đã phải "ngồi tù chờ tận thế" rồi.

Sau đó, Tưởng Mặc được đưa đến bệnh viện. Nhờ hệ thống chữa trị kịp thời, vết thương trên người cậu không quá nghiêm trọng. Chỉ trầy da và bầm tím phần mềm diện rộng.

Bác sĩ liên tục khen cậu may mắn: Xe thì nát như đống sắt vụn, người còn bị văng ra xa đến bảy, tám mét, vậy mà chỉ bị thương nhẹ. Sau khi băng bó đơn giản, bác sĩ còn nói có thể xuất viện ngay.

Nhưng vì trên người cậu không mang theo tiền cũng chẳng có điện thoại nên chỉ có thể ở lại bệnh viện đợi người nhà đến đón, đồng thời thanh toán chi phí y tế và nộp phạt cho cảnh sát giao thông.

Dù sao thì nhìn vào dấu vết bánh xe để lại trên mặt đường cũng đủ thấy nguyên nhân tai nạn là do phóng quá tốc độ.

Cũng may chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng hơn, nếu không thì tội lái xe nguy hiểm là khó tránh khỏi.

Khi Tưởng Mặc còn đang chờ người đến đón, lại có một chiếc xe cứu thương hú còi lao vào bệnh viện. Từ xe, họ khiêng xuống một bệnh nhân mặt đỏ bừng. Thỉnh thoảng còn ho sù sụ, có vẻ là sốt do cảm lạnh.

“Dạo gần đây có phải xuất hiện loại cúm mới không? Hai hôm nay người bị sốt cảm nhập viện đông quá trời.” Một y tá nhỏ giọng trò chuyện với đồng nghiệp gần đó.

“Ừ đúng rồi, chỉ riêng hôm nay thôi đã là ca thứ 14 rồi đó! Khoa nội trú sắp không còn giường trống nữa!”

“Hy vọng không phải bệnh truyền nhiễm kiểu mới gì đó.”

“Này đừng có nói gở! Dù sao thì hiện tại vẫn chưa có ca nào tử vong, mong là chỉ là cúm thường thôi.”

“Hy vọng thế!” Hai người vừa nói vừa rời đi.

Tưởng Mặc thở dài trong im lặng. Cậu biết rõ bắt đầu từ ngày mai, ca tử vong đầu tiên do "cúm" sẽ xuất hiện, và từ đó màn mở đầu của mạt thế chính thức được kéo lên.

Hơn nửa tiếng sau, cuối cùng cũng có người đến đón Phàn Lâm nhưng không phải anh trai Phàn Thành của cậu, mà là trợ lý riêng của anh ta, Vương Nhất Khả. Anh ta chính là cánh tay phải đắc lực của Phàn Thành, đã theo anh trai cậu làm việc được sáu, bảy năm nay. Xử lý công việc nhanh gọn, chu đáo và dọn dẹp mớ hỗn độn mà Phàn Lâm để lại cũng nằm trong mô tả công việc của anh ta.